XtGem Forum catalog
Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327561

Bình chọn: 9.5.00/10/756 lượt.

mới nói chuyện: “Hai vị cô nương khổ cực. Lâm minh chủ, ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ sai người tìm mấy bộ quần áo nữ tử Đại Tấn tới đây.”

Lâm Phóng gật gật đầu, nhìn phía ta: “Các ngươi đi nghỉ trước đi.” Một bên Mộ Dung Hoàng nói: “Sương phòng đã chuẩn bị tốt.” Ta gật đầu. Lúc này mới cùng Tiểu Lam rời khói phòng.

Oán hận nửa ngày, ta cùng Tiểu Lam hung tợn cởi xuống bộ quần áo này, thay đổi trang phục ngày thường, hay cảm thấy uể oải.

“Em có chú ý đến Mộ Dung Khải hay không?” Ta cẩn thận dè dặt hỏi. Tiểu Lam không rõ nguyên do nhìn ta nói: “Hắn thế nào?”

“…… Không có gì.” Ta cúi đầu, sao có thể không biết ngượng nói ra khỏi miệng — tiểu nam hài ấy!

“Hừ! Tiểu thư, cô có thấy hai con mắt Hoắc Dương, vẫn nhìn chòng chọc …… nhìn chòng chọc ……” Tiểu Lam thở phì phì nói: “Ta ngày mai nhất định phải giáo huấn hắn thật tốt!”

Ta nhất thời lòng cũng đầy căm phẫn: “Đúng! Tên súc sinh này, không nhìn ra hắn lại to gan như vậy! Chỉ có minh chủ mới là chính nhân quân tử!”

Tiểu Lam gắng sức gật đầu.

Ta cúi đầu, thấy áo khoác hôm nay hắn mặc, đang lẳng lặng nằm trên giường. Bỗng nhiên trong lòng khẽ động, trong đầu lại hiện lên một màn trong sảnh vừa rồi.

Ta thấy hắn cùng Hoắc Dương cải trang đi vào phòng trong. Ta thấy hắn đạm đạm nhìn phía chúng ta cùng Mộ Dung Hoàng. Ta thấy hắn đột nhiên nhíu mi lại. Ta thấy ánh mắt của hắn khoảnh khắc có chút giật mình. Ta thấy hắn vội vã quay đầu đi chỗ khác.

Ta cũng thấy, trên gương mặt trắng nõn chậm rãi có chút hồng.

Tác giả có chuyện muốn nói: Kéo dài rất lâu không đổi mới rồi, có nguyên nhân khách quan có nguyên nhân chủ quan. Công tác bận rộn đến đầu óc choáng váng, đồng thời cũng phát giác được văn chính mình viết loạn thất bát tao cái gì cũng sai, thật là muốn để hố. Nhưng cuối cùng vẫn là cảm thấy có cái gì đó không bỏ xuống được.

Ta trước kia viết một bộ tiểu thuyết cũng không đến 9 vạn chữ, lần này đã viết đến 18 vạn, dự tính toàn văn phải trên dưới 30 – 35 vạn mới kết thúc. Với ta mà nói đúng là khiêu chiến, cảm thấy thật khó…… Kỳ thật viết đến đây, đã xuất hiện một vấn đề lớn. Ta vốn thiết kế Ôn Hựu đoạn sau này thật nhiều, ảnh hưởng lớn hơn nữa, bao quát cái văn này, là bởi vì trong đầu trước chỉ có nhân vật Ôn Hựu. Nhưng viết đến cuối cuốn thứ hai, cảm giác Ôn Hựu bị ta viết thành nhân vật như có như không, xây dựng nhân vật cũng không đủ tươi sáng, có thể coi như một nét bút hỏng. Hơn nữa thiết kế tình tiết ở cuốn thứ hai cũng không bằng cuốn đầu tiên, thế là càng thêm cam chịu……

Tóm lại một tháng này không có đổi mới, là ta không đúng. Thẹn với sự quan tâm của mọi người, sau này sẽ nỗ lực tăng tốc đổi mới.

Cám ơn mọi người! Qua mấy ngày, lệnh cấm ở Tam vương phủ biến mất, Hoàng Vương gia có thể tự do đi lại. Chỉ là nghe Mộ Dung Khải nói, Tam vương phủ không thể ung dung tự tại như ngày xưa. Bây giờ Đại vương gia quyền thế khuynh ngày, quan viên cũng không dám thân cận với Hoàng Vương đang rơi vào tình cảnh đầu sóng ngọn gió nữa.

Hoàng Vương là hán tử cao lớn, nhìn không quá mức khác biệt, ban ngày nói nói cười cười. Khi trong triều phái người tới thăm một lần, Hoàng Vương gia bày ra một bộ dạng sợ hãi tạ ơn. Cuối cùng, quan viên kia lại đưa mắt tinh tế đem ta cùng Tiểu Lam đánh giá một phen, chúng ta không thể không bày ra bộ dạng thẹn thùng, đứng ở phía sau Hoàng Vương gia.

Ngày thứ hai, tin đồn Hoàng Vương gia mê muội nữ sắc đến mất cả ý chí đã truyền đi khắp nơi từ trong triều đến bên ngoài dân chúng. Cùng ngày, Hoàng Vương gia lại từ trên phố mang một mỹ nữ tuyệt sắc trở về trong phủ. Hôm đó, ta ở trong Vương phủ đợi chờ. Cho đến tận trưa, bọn họ rốt cục cũng về đến phủ.

Không chỉ riêng ta kích động, Tiểu Lam cũng rất chờ mong, đồng thời không quên hỏi một câu: “Tiểu thư, nàng đến, có phải chúng ta có thể rút lui hay không?” Ta nói một câu khiến nàng bị đả kích nặng nề: “Đúng nha! Dung mạo của nàng tuy rằng thua kém tiểu thư của em, nhưng nàng tới, khẳng định em sẽ bị Hoàng Vương vứt bỏ!” Tiểu Lam nhất thời có chút rối rắm lên.

Chúng ta đứng ở trong chính sảnh, xa xa đã nghe thấy tiếng cười trong sáng. Hai ta nghi ngờ vạn phần, lại chỉ thấy Hoàng Vương gia ngẩng đầu sải bước đi tới, tay phải nâng một nữ tử, phía sau là hai tên thân tín. Nữ tử ấy áo ngắn thắt lưng, quần dài thướt tha tinh tế, trên eo là đai ngọc nạm vàng, tư thế oai hùng bừng bừng nhưng cũng xinh đẹp không gì sánh được.

Chỉ nghe Hoàng Vương gia cúi đầu nói với nữ tử ấy: “Nam Tấn quả thật có vật như ngươi nói? Có cơ hội bản vương nhất định muốn đi xem một chút.”

Nữ tử xinh đẹp cười nói: “Yên Chi xin đợi vương gia đại giá!”

Hoàng Vương gia lại cười ha ha một trận. Ta rốt cuộc nhịn không được, bước dài xông tới, nắm chặt bờ vai nữ tử kia: “Yên Chi!”

Trầm Yên Chi quàng tay ôm ta, nàng cũng kích động giống ta: “Thanh Hoằng!”

Sau khi từ biệt tại thành Miện Châu, đã gần một năm. Ngày đó nàng trọng thương hấp hối, Lâm Phóng triệu tập danh y trong thiên hạ đến chữa trị cho nàng, từ Võ Xương đưa về phía nam. Nghe nói cuối cùng một danh y phía nam đã cứu nàng một mạng, mất non nử