Old school Easter eggs.
Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326431

Bình chọn: 8.00/10/643 lượt.

ột cái, cô không thể liên lụy bọn họ.

"Vậy chúng ta tiếp tục đi thôi!" A Lai nửa ngồi xuống, đưa tay đỡ Lương Ý mệt mỏi dậy. Lưu Na có chút lo lắng, "Tiểu Ý, cậu có thể không?" Nữ anh hùng giống như cô ấy cũng cảm thấy không chịu nổi, hiện nay thân thể của cô còn không lanh lẹ, tiếp tục gấp rút lên đường thì cô nhất định sẽ càng thêm khó chịu, thật sự có thể không?

"Tớ không sao. Chúng ta tiếp tục đi thôi." Lương Ý cúi đầu, tròng mắt nửa híp, một tay che ở cái bụng đau lâm râm.

"Thiếu phu nhân, nhịn thêm một chút, chúng ta sắp tới chỗ rìa trận pháp rồi." A Lai ngắm sườn núi nhỏ cách đó không xa, trấn an hai người bọn họ.

"Ừ. Tôi biết rồi." Lương Ý nện bước chân gian nan, theo sát sau lưng A Lai, mà Lưu Na lo lắng thân thể cô vẫn nắm chặt cánh tay cô, để tránh cô bị những cỏ dại dưới chân quật ngã.

Đi chừng mấy chục phút, bọn họ đã đến trên dốc lưng chừng núi, rất nhanh có thể đi lên cái núi nhỏ này, hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của trận pháp. Ba người thấy thế, đều vui vẻ không thôi, nhưng cũng không có vì vậy mà chậm lại bước chân.

Vào lúc ba người tiếp tục đi về phía đồi, dưới chân núi huyên náo hấp dẫn chú ý của bọn họ.

Lương Ý và Lưu Na liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn lại dưới sườn núi, chỉ thấy cỏ dại cao cỡ nửa người đang lay động nhanh chóng, hình như bị thứ gì chà đạp. Sắc mặt A Lai đột nhiên đại biến, "Thiếu phu nhân, mau! Bọn họ đuổi theo tới!"

Lương Ý và Lưu Na nghe vậy, cả kinh thất sắc, không để ý quá nhiều, Lưu Na kéo tay Lương Ý dẫn Lương Ý lên trên núi.

"Mau! Mau!" A Lai chạy tới đỉnh đồi lại nhìn xuống sườn núi, đi tới trước mặt Lương Ý, đỡ tay Lương Ý, cùng Lưu Na hợp lực đưa cô lên trên núi.

"Đau —— bụng của tôi ——" Lương Ý điên cuồng chạy trốn chợt ngã xuống, cô cảm thấy trong bụng mình như có vật gì sắp phá bụng xông ra. Cô đau đến khó có thể chịu được, ngay cả tư thế ngồi chồm hổm cũng không thể làm được. Giờ phút này, sắc mặt cô tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, ngay cả tóc dài đen nhánh cũng giống như vừa bị nước ngâm, ướt nhẹp.

"Tiểu Ý, cậu làm sao vậy? Cậu đừng làm tớ sợ, chúng ta sắp đi ra ngoài rồi!" Lưu Na gấp đến độ khóc, mặt đầy nước mắt, chật vật không chịu nổi, ngay cả mái tóc dài lúc này cũng trở nên xốc xếch như cỏ dại.

A Lai sốt ruột liếc nhìn bóng dáng càng ngày càng đến gần, lại hơi liếc Lương Ý sắp lâm vào trạng thái hôn mê, trong lòng âm thầm hạ quyết định: "Tôi dẫn dụ bọn họ đi, Lưu tiểu thư và thiếu phu nhân ở lại chỗ này, không nên lộn xộn, để miễn bị bọn họ phát hiện. Đợi bọn họ đi xa thì cô đưa thiếu phu nhân đi, biết không?"

Lưu Na kinh ngạc nhìn A Lai lặng lẽ đi về phía trước hai bước gật đầu một cái, đứng lên, "A Lai tiên sinh, nếu anh bị bắt, bọn họ có làm gì anh. . . . . ."

A Lai ngắt lời cô ấy, cười nói: "Dầu gì chúng tôi cũng là đồng nghiệp làm nhiều năm, bọn họ sẽ không làm gì tôi đâu. Ngược lại các cô, phải cẩn thận! Biết không?"

"Ừ. Tôi hiểu." Lưu Na hơi khôi phục lý trí, nặng nề gật đầu.

"Vậy tôi đi trước!" A Lai ngắm nhìn bụng Lương Ý thật lâu, âm thầm cắn răng, sau đó điên cuồng chạy về phía bên phải.

Anh ta biết, lần này, anh ta đã không có đường sống! Bởi vì, anh ta đối mặt những thứ này, hoàn toàn cũng không phải là người sống!

Lưu Na ôm thật chặt Lương Ý đã lâm vào hôn mê, cô ấy rõ ràng nghe được những tiếng bước chân lung tung kia đã đi về phía bên phải đồi.

Gió nhẹ phất qua, Lưu Na mặc áo mỏng manh rùng mình một cái, cô ấy cúi đầu, thấy thân thể Lương Ý không ngừng run lên, cô ấy vội vàng ôm chặt Lương Ý che chắn, rất sợ cô sẽ nhiễm lạnh.

Không biết qua bao lâu, bốn phía đồi lại khôi phục an tĩnh y hệt tro tàn, cô ấy lặng lẽ ngẩng đầu lên, vạch cỏ dại cản trở tầm mắt của mình ra, phát hiện chung quanh không có bóng người giúp việc nào. Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng vỗ vào gò má Lương Ý, "Tiểu Ý? Tiểu Ý?"

Lương Ý vẫn không có dấu hiệu tỉnh, cô ấy đưa tay kiểm tra trán cô, phát hiện trán cô nóng hổi.

"Không được, phải xuống núi tìm bệnh viện." Trong lúc bối rối cô ấy hạ quyết định.

Một phòng khác ở sở trạch

Người đàn ông oán hận nhìn chằm chằm sư phụ đi ở phía trước mình, đang đi về phía lùm cây, trong lòng không biết bao nhiêu lần có ý nghĩ mưu sát ông, không biết sao tứ chi của mình hoàn toàn không có cách nào tự do hoạt động, chỉ có thể len lén hành hạ ông đến chết ở đáy lòng ý.

"Chàng trai, cậu biết phía trước là chỗ nào không?" Sư phụ đột nhiên dừng bước, hỏi.

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, "Tôi làm sao biết." Anh ta chưa từng tới nơi này.

"Không phải cậu vẫn luôn có quan hệ hợp tác với họ à?" Sư phụ không hiểu chút nào.

Cái lão già chết tiệt này làm sao biết mình có quan hệ hợp tác với họ?

"Ai, xem ra phải tự mình đi một chuyến. Hơi thở của cô ấy biến mất quanh đây." Sư phụ bất đắc dĩ lắc đầu một cái, hồi lâu lại thầm nói: "Chỉ là ngược lại vẫn có thể xem là một con đường tốt để chạy trốn, chính là hơi xa."

"Lão già, ông muốn đi thì tự mình đi, tôi sẽ không đi." Người đàn ông nói với sư phụ rất là phách lối.

Sư phụ nhướng mày, do dự hỏi, "Cậu thật sự không đi?"

"Nói nhảm."

"Vậy cũng tốt. Tự tôi đi." Dứt lời, ô