Teya Salat
Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324232

Bình chọn: 7.5.00/10/423 lượt.

chiều Lí thượng thư sẽ đến thả, cùng tiểu vương gia thương

lượng….”quan viên trong cung thấp giọng báo cáo.

Bàn tay

to của Nhạn Cận Thần vung lên, mở miệng nói, “ Tùy tiện các ngươi, ta không

muốn quản.”

“ Tiểu vương gia, ngài là con trai trưởng, lại là đơn

truyền, trong phủ hiện tại ngài nên làm chủ…” quan viên tận tình khuyên bảo

Lời này

các ngươi muốn nói lần thứ bao nhiêu mới đủ ? Nhạn Cận Thần đột nhiên tức giận,

âm điệu thô rát khiến cho mọi người đột nhiên cả kinh. “ Nếu ta thực làm chủ

như các ngươi nói, cũng đừng ngăn ta. Đem những kẻ ngu xuẩn kia chém rồi chôn

cùng đi !”

Sắc mặt

mọi người đại biến, đều đứng lên khuyên bảo

“Không được a!”

“Vương

gia cân nhắc…”

“Bọn hạ nhân là vô tội, chúng ta biết Vương gia hiếu

thuận lão Vương gia, giờ phút này tâm tình nhất định bi thương, chỉ là trăm

ngàn lần đừng lạm sát kẻ vô tội.”

“ Đúng vậy, như thế lão vương gia chết cũng không nhắm

mắt !”

“ Bi thương ? Hiếu thuận ? Các vị đây giảng như thế

nào ta nghe không hiểu ?” Nhạn

Cận Thần cười lạnh, cười làm cho người ta lông cốt dựng thẳng, “ Ngươi nói bọn

họ vô tội ? Thật khen ngược, ta còn muốn hỏi cho rõ ràng, lão vương gia ngày

hôm qua còn có thể cùng ta ầm ĩ một trận, mắng người đến trung khí còn mười

phần, như thế nào qua một đêm đã chết ?”

“ Cái này….” Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết

nên trả lời như thế nào, nửa ngày mới có người ngập ngừng nói, “ Bệnh tình

chuyển tiếp đột ngột, tựa hồ nên hỏi đại phu…”

Nhạn

Cận Thần ý cười còn lạnh hơn, “ Tốt thôi, đem Thôi đại phu, Sở đại phu cùng với

vài gã sai vặt, tỳ nữ thường ngày phụ trách nấu thuốc kêu lên cho ta.”

Lời vừa

nói ra, trong phòng một trận yên tĩnh, mọi người ngay cả thở cũng không dám.

Nói

trắng ra, bất quá chính là tiểu vương gia khó thở muốn hả giận, nhưng người

bình thường hả giận bất quá chỉ mắng hai câu đánh xong liền thôi, vị tiểu vương

gia này trong cùng một ngày lại muốn máu chảy nhiều thêm. Người có liên quan

sớm đã đến, lúc này bị gọi vào, nhẹ một chút thì bị đòn hiểm ép hỏi, nặng thì…không

ai biết kết cục sẽ như thế nào.

Nhưng

giờ phút này không ai dám cãi vương gia mới nhận chức chủ tử, kéo dài ngược lại

càng làm cho Nhạn Cận Thần thêm căm tức, cho nên, sau một lát, một đám hạ nhân

sắc mặt hoảng sợ đều đến, người người sắc mặt ảm đạm, còn có người trên người

tựa hồ dẫn theo thương.

Hết sức

hỗn loạn, tất nhiên sẽ không có ai chú ý tới Liễu Lục Phi, nàng lặng đi đến bên

cạnh Thôi đại phu.

“Các ngươi ai muốn nhận nợ ? Ai giết lão vương gia ?”

Câu hỏi

lạnh lẽo vừa hỏi xong, như một đao đâm vào đáy lòng mỗi người, mọi người đều

biết nếu hôm nay ai nhận trách nhiệm sẽ thoát khỏi con đường chết.

“Tiểu… Tiểu vương gia, này… Này không phải…” Thôi đại phu khi trả lời khớp hàm còn run lên, “ Ngày

ấy, lão vương gia rõ ràng…..khi ta đi vào bắt mạch lúc chạng vạng…..vẫn còn

tốt…chỉ là có chút…nóng nảy, bởi vì…bởi vì…..”

“ Bởi vì khi đó hắn mới vừa ầm ĩ một trận với ta ? Vừa

mắng ta bất hiếu, vô sau vì đại, hắn ngay cả chết cũng không nhắm mắt ?” Nhạn

Cận Thần lạnh lùng cười, “ Phụ tử cãi nhau nên tức giận, qua vài canh giờ lão

nhân chết, ngụ ý, Thôi đại phu, ngươi đang trách ta làm cha tức chết sao?”

“ Không dám !” Thôi đại phu một tiếng rống vang lên quỳ xuống đất,

vội vàng dập đầu, “ Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám, tiểu nhân không

dám…….”

Thôi

đại phu đức cao vọng trọng vừa quỳ, mọi người bên cạnh cũng bụp một tiếng quỳ

xuống, thị nữ lá gan nhỏ còn khóc lóc

Chỉ có

một người vẫn đứng thẳng như cũ, thân hình thon thả gầy yếu, mặc dù không chớp

mắt, nhưng tản mát ra khí chất kiên nghị cũng không thể bỏ qua.

“ Ngày đó nên đến cứu là ta, trên thực tế, người chẩn

bệnh sau cùng cũng là ta, Thôi đại phu, Lưu tổng quản đều là làm việc, nấu dược

theo phân phó của ta.” Liễu

Lục Phi cất cao giọng nói, “ Tiểu vương gia muốn trách cứ thì cứ trách ta là

được.”

Một đôi

mắt đen trắng rõ ràng, chống lại một đôi mắt dã thú đỏ lên, Nhạn Cận Thần nheo

mắt lại, cẩn thận đánh giá tiểu nữ tử không biết sống chết trước mặt.

“ Ngươi nghĩ rằng ta không dám làm gì ngươi ?” tiếng nói của hắn khàn khàn, lộ ra nguy hiểm.

“ Đương nhiên không phải.” Liễu Lục Phi không nhanh không chậm nói tiếp, “ Tiểu

vương gia muốn làm cái gì, không tha người bên ngoài xen vào, bất luận đúng

sai, mặc kệ sống chết của người khác, không phải sao ?”

Này rõ

ràng là xem mặt bắt hình dong, Nhạn Cận Thần sắc mặt càng thêm lo lắng.

“ Đại phu muốn quản sống chết, cố tình quản người đã

chết.” hắn lạnh như băng nói, “ Lúc trước là ai tràn đầy lòng tin ? Người giao

cho ngươi lại thành như vậy, ngươi tính làm sao bây giờ ?”

“ Ta đã cố hết sức, người đã chết không thể sống lại,

còn có thể làm sao bây giờ ? Cùng lắm thì để mạng lại đền.” mặt nàng giương

lên, “ Tiểu vương gia nếu thật sự muốn giết người đền mạng mới cam nguyện, liền

giết ta đi, Thôi đại phu vô tội, không cần lạm sát.”

“ Được, được lắm.”

Nói

xong, tuy rằng trong phòng đầy người lại yên tĩnh như quỷ vực, ngay cả một cây

kim rớt xuống đều có t