đem chân hài hòa mở ra, đúng, mở ra một
chút, đừng thẹn thùng.” Nhạn
Cận Thần ở bên tai nàng dụ dỗ, uy hiếp, dưới thân cứng ngắc nóng rực trương
lên, cọ xát chân nàng, “ Nhìn ta khó chịu như vậy, ngươi không cứu ta sao ?”
“ Ngươi…đừng..đừng nói bậy…nữa…ngô..”
Liễu
Lục Phi cắn môi dưới hồng thuận, nhịn xuống cổ yêu kiều sắp vọt ra miệng, sau
khi hắn cọ xát một lát bắt đầu chậm rãi đẩy vào nơi non mềm ướt át của nàng,
hai tay gắt gao nắm giữ thắt lưng làm cho nàng không thể né tránh, chỉ có thể
tấc tấc tiếp nhận, bị hắn ra vào, lại ra vào…
Nam nữ
hoan ái, đúng là nóng cháy lại mất hồn như thế, làm người ta say mê lại hoa
mắt, những điều học được trong sách chỉ là những văn tự lạnh như băng, hoàn
toàn không thể viết ra thân thể nam tử cùng nữ tử bất đồng, lại phù hợp như
thế……..
Hắn
dùng hết sức đẩy vào chỗ sâu nhất bên trong nàng, không phải dùng cặp mắt ma mị
nhìn chằm chằm nàng đỏ bừng mặt, chậm rãi rút ra đẩy vào nơi bé nhỏ, bức nàng
bất lực rên rỉ, đôi mắt hắn càng sáng.
“ Đừng nhịn, ta muốn nghe.” Hắn kéo ra bàn tay nhỏ bé của nàng đang che mặt, nàng
là bất đắc dĩ, lại là kiều mỵ tà nghễ liếc hắn một cái, cái liếc mắt kia thật
sự là hồn xiêu phách lạc, làm cho lý trí Nhạn Cận Thần hoàn toàn bay ra ngoài
cửa sổ.
“ …a…a..” mày liễu nhíu chặt, từng đợt cảm thụ vừa khó chịu vừa sung sướng thong
thả nảy lên, còn mang theo nhè nhẹ đau, giống một trận hàm sa kình phong đem
nàng cuốn lên trời cao, càng ngày càng cao, càng ngày càng cao…
Chỗ cao
nhất có một trận thủy triều nghênh diện đánh tới, thắt lưng hắn càng thêm mãnh
liệt ra roi, nàng thật sự giống như đã chết một hồi, trong đầu trống rỗng, bị
mạnh mẽ đánh rơi, chỉ có thể bất lực run run, co rút nhanh.
Hắn
cũng không thể chịu được, nơi non mịn của nàng đã bức hắn muốn điên rồi, hơn
nữa hắn không tự chủ được từng trận lui tới, hắn dường như cũng bị ép tới giới
hạn, cuối cùng, chỉ có thể đem một trận nóng rực tất cả đều rót vào chỗ sâu bên
trong của nàng.
“ Hô…” tiếng
thở gấp tinh tế cùng tiếng thở dốc thô nùng giao hòa, hắn quặc trụ môi đỏ bừng
của nàng, lưu luyến vô hạn triền miên hôn, thật lâu, thật lâu, tâm tư trằn
trọc, chính là không chịu thả.
Sắc
trời dần dần sáng, ánh mặt trời hắt lên cửa sổ, trong ổ chăn hai người vẫn gắt
gao giao triền như cũ, khó khăn chia lìa, hắn ôm sát nàng không chịu buông ra,
trân quý hôn mi nàng, khóe mắt nàng, mặt của nàng….Chờ hơi thở hỗn loạn của
nàng bằng phẳng.
Bàn tay
trắng nõn của nàng không nghe sai khiến, nhẹ nhàng di chuyển trên vai hắn, ngực
này vết thương cũ có mới có, mặc kệ hắn hung ác mãnh liệt, có khả năng từng là
mã tặc giết người không chớp mắt, nàng vẫn luyến tiếc, vẫn đau lòng khi thấy
dấu vết nhợt nhạt này.
Tình
lang lén ôn nhu triền miên như thế, nhưng
ở trước mặt mọi người uy hiếp muốn giết nàng đền mạng, người này…rốt cuộc nên
làm sao bây giờ ?
“ Thật sự là….phiền toái muốn chết.” nàng thì thào tự nói, bất giác đem ý nghĩ trong lòng
nói ra.
Nhạn
Cận Thần nghe vậy chỉ cười, cúi đầu hôn hôn khuôn mặt hồng thuận nhỏ nhắn.
“ Ngươi gặp phải đại phiền toái, đừng nghĩ thoát
thân.” Hắn trêu tức cảnh cáo.
Mắt
hạnh nâng lên, kinh ngạc nhìn hắn, hắn lại cười cười, trong nụ cười lộ ra cuồng
vọng mãnh liệt không thể nào che dấu.
“ Hoài nghi sao ? Ngươi là người của ta, ta muốn ngươi
sống ngươi sống, ta muốn ngươi chết ngươi phải chết.”
Nàng
mệt mỏi nhắm mắt lại, không nhìn hắn, cũng không muốn quan tâm.
“ Ngươi có nghe thấy không ? Ta nói, ta muốn ngươi
sống…”
“ Đừng ồn ào, mệt chết đi, để ta ngủ tiếp một
chút.” Liễu Lục Phi thản nhiên
nói.
Không
phải là hắn ép nàng sao ? Bằng không, người ta đang ngủ ngon giấc, lại cứ sáng
sớm hung hăng cắn một hồi !
Nhạn
Cận Thần tự biết đuối lý, quả nhiên không nói loạn nữa, ôm nàng một lát, thấy
nàng lần nữa chìm vào cõi mộng, mới nhẹ chân nhẹ tay rời giường.
Nhìn vẻ
mặt khi ngủ của nàng Nhạn Cận Thần chuẩn bị đi lại quay lại, thản nhiên đi đến
trước giường đứng ngẩn một hồi lâu.
Cành
liễu mềm mại cứng cỏi này, bất tri bất giác đã đem cả người, cả trái tim hắn
lấy đi.
Chẳng
qua… Chính nàng cũng biết?
Con
trai độc nhất của Cửu vương gia thất lạc nay tìm lại được, chuyện này đã oanh
động cả kinh thành, nhưng đại danh của Nhạn Cận Thần lan xa, từ vương tôn quý
tộc cho tới người buôn bán nhỏ đều bàn luận chuyện Cửu vương gia mất.
Lời đồn
nổi lên bốn phía, đủ loại, truyền thật náo nhiệt. Có người thì thầm nói Cửu
vương gia bị con làm tức chết. Có người miêu tả sinh động như thật chuyện phát
sinh hôm đó, giống như ở ngay tại trong phủ Cửu vương gia. Có người đem ân oán
tình cừu của phụ tử hai người từ nhiều năm trước một đường chậm rãi nói. Có
người còn nói tiểu vương gia giận điên rồi, đem hạ nhân trong phủ, ngay cả đại
phu cũng tra tấn, truyền rộng khắp nơi… Nội dung kì thú, cái gì cần đều có, quả
thực cũng đủ làm thành tiểu thuyêt, hát hí khúc ba năm không cần tìm đề tài.
Nghe
rợn người nhất là, nghe nói tiểu vương gia dã tính phác tác, chính là không
chịu cho cha hắn yên ổn xuống m