ng hàng xóm đến gõ cửa xin dược vẫn không
thiếu, y quán bọn họ chỉ là biết cảm mạo ho khan, những loại tiểu bệnh này
không phải là dân chúng thường xuyên bị hay sao ? Đại phu vì chuyện phụ thân bị
trục xuất ra khỏi Thái y quán vẫn canh cánh trong lòng, có chí tiến thân, nhưng
là, chiếu cố tốt dân chúng, có thể chiếu cố tới hoàng thượng, các quý tộc quốc
công hay sao ? Bao nhiêu dân chúng, chẳng lẽ tất cả đều dựa vào một mình nàng
a!
Nói
thầm thì nói thầm, đến đằng trước, quả nhiên đã có vài phụ nhân mang theo trẻ
nhỏ đứng bên ngoài chờ, Bảo Trụ mở cửa cho họ tiến vào, một mặt hoang mang nhìn
xung quanh một chút.
Kỳ
quái, Nhạn thiếu gia đâu ? Bình thường lúc này hắn đã đến đây a. Hôm nay có
chuyện gì xảy ra, mọi người đều toát ra một chút kỳ quái ?
Bọn nhỏ
tranh cãi ầm ĩ, nhóm lề mề lại toái miệng nói chuyện phiếm, vừa thấy quá ngọ,
cơm trưa của Bảo Trụ là bánh bao đại thẩm đưa, cùng một ly trà nóng, một mặt
ăn, một mặt viết thư, một trận ồn ào bên ngoài làm hắn chú ý.
“ Bảo Trụ , Bảo Trụ, ngươi nghe chưa ?” Đại thẩm vừa
xem xong bệnh đi vòng vèo, xông vào, lớn giọng cất cao, biểu hiện kinh ngạc, “
Bên ngoài đều nói, đêm qua Cửu vương gia xảy ra chuyện ! Lúc này phủ cửu vương
gia đang tìm thủ phạm, Liễu đại phu chắc không có việc gì đi?”
Bánh
bao mới cắn có hai ngụm rời tay, rơi xuống bàn. Bảo Trụ há hốc mồm, “ Cửu vương gia đã xảy ra chuyện gì ? Xảy ra chuyện gì
?”
“ Không biết được, mọi người đều đang đoán. Trong cung
phái người đến Vương phủ, sau đó, nghe nói tiểu vương gia phát cuồng ! Đem bọn
hạ nhân chiếu cố không chu toàn bắt tra tấn, kỳ quái, lúc trước rõ ràng nghe
nói tiểu vương gia cùng vương gia bất hòa…. Ta đã nói đó thôi, dù sao máu thủ
tình thâm, phụ tử thân tình….”
Đại
thẩm phát huy công lực cao thâm báo cáo, nước miếng tung bay, thao thao bất
tuyệt nói tiếp, Bảo Trụ miệng há càng lớn, hai mắt trừng thẳng, quả thực nghe
được chuyện lạ.
“ Vậy đại phu trong Vương phủ…”
“ Tiểu vương gia tức giận đến muốn lấy đầu bọn họ !
Đều áp giải đên địa lao ! Liễu đại phu đâu ? Có khỏe không ?”
Đại
thẩm đối với hương thân phụ lão đang nghe giảng giải thao thao bất tuyệt, vài
đại hán uy nghiêm phía sau xuyên qua đám người, đẩy đại thẩm ra đi đến, hướng
về phía Bảo Trụ hỏi, “ Liễu đại phu đâu ? Kêu nàng ra đây !”
Tuy
rằng thực lạ mặt, nhưng xem vẻ mặt cùng phục sức của bọn hắn, Bảo Trụ trong
lòng thất kinh, Đó nhất định là người trong cung phái đến.
“ Ta…đại phu chúng ta xuất môn đi, đi hái
thuốc.” hắn cuống quít đáp
lại.
Phía
sau hắn một tiêng nói kinh ngạc thêm vào, “ Đi hái thuốc ? Kế tiếp có phải
ngươi nói ở chỗ nào trong núi cũng không biết ?”
“ Ách…đại phu…” nháy mắt Bảo Trụ mồ hôi đầy đầu.
“ Không có việc gì, Bảo Trụ .” Liễu Lục Phi một thân tố y, trấn định đi ra, nàng đối
mặt vài tên đại hán không hề sợ hãi, lạnh nhạt hỏi, “Chư vị đại giá quang lâm,
không biết có gì chỉ giáo ?”
Giọng
nói rất nhã nhặn, âm lượng không lớn, ánh mắt mọi người toàn bộ đều tụ tập trên
người nàng.
Người
tới cũng không dự đoán được đại phu là một cô nương trẻ tuổi như vậy, sửng sốt
một lát mới hoàn hồn nói, “ Là Liễu đại phu sao ? Thỉnh đi cùng chúng ta một
chuyến.”
“ Đi chỗ nào ?” tuy rằng nàng sớm đã biết đáp án.
“Phủ Cửu vương gia.”
Mày liễu giương lên, “Vì sao ? Ta ngày trước mới đi.”
“ Không cần hỏi nhiều, chỉ cần đi theo chúng ta.”
“Đại phu….” Bảo Trụ vẻ mặt lo lắng, nhịn không được
muốn khuyên can
Lần này
đi, đa phần là hung. Không biết vì sao, Bảo Trụ có dự cảm xấu
Liễu
Lục Phi giơ bàn tay trắng nõn lên, làm cho Bảo Trụ không nói nữa, nàng tự hỏi
“ Được, ta đồng ý đi cùng các ngươi một chuyến.” nàng ngẩng đầu, hoang mang hỏi, “ Ta cũng không biết
bệnh nhân của ta xảy ra chuyện gì ? Tình huống khẩn trương thế nào, chẳng lẽ
Thôi đại phu trong phủ không thể xử lý sao ? Trong lúc đó, chuyển biến xấu tới
mức nào, hai vị có thể nói không ?”
“Không phải chuyển biến xấu.” Đại hán đè thấp cổ họng, thần sắc nghiêm trọng, “ Là
đã chết.”
Liễu
Lục Phi đã tới phủ vương gia nhiều lần như vậy, lần này đặc biệt khác, một bước
tiền vào cửa, một cỗ hàn ý từ sau lưng hiện đến.
Đây
không phải phủ vương gia nàng quen thuộc sao ? Không khí ngày thường tuy không
thể nói hòa thuận vui vẻ, nhưng ít ra còn có người lui tới, giờ phút này lại
giống Quỷ vực, không hề có hơi thở con người, yên tĩnh đến lông cốt dựng đứng.
Tiến
vào sảnh chính, chỉ thấy cửa phòng khách có hai gã đại hán như tháp sắt, sâm
nghiêm túc mục, trang sức bên trong như khăn thêu trải bàn, chậu hoa đều vứt
bỏ, vải trắng giăng lên, cái bàn sửa lại thâm lam bố tráo, là bộ dáng chuẩn bị
tang sự.
Người
trong đại sảnh còn không thiếu, nhưng phi thường im lặng, Nhạn Cận Thần đã thay
quần áo màu trắng ngồi ở một bên,bên cạnh là quan viên trong cung phái tới đang
thấp giọng nói chuyện với hắn, trên mặt hắn không có biểu tình, nhưng khi thấy
thân ảnh nàng vừa vào đại sảnh, ánh mắt sáng ngời nhìn
Cặp mắt
hung hãn của hắn có chút đỏ
“ ….kế tiếp, toàn bộ là lễ bộ thượng thư tự mình chủ
trì, buổi