m tức giận.
“ Không làm trộm ngựa, bằng không hay là muốn tiếp tục
làm đại phu sao ?”
“Đương nhiên.”
Nhạn
Cận Thần kéo dài trả lời, lười biếng nói:“Nếu phải làm đại phu, vậy mở cửa xem
bệnh đi, nhàn hạ mấy ngày, cũng nên đủ.”
“Nói
hươu nói vượn ! Ta mới không phải nhàn hạ !”
Cửa bị
đẩy ra, Liễu Lục Phi bước vào đầu tiên, vẻ mặt tức giận. Nhạn Cận Thần một
đường buồn cười đi theo phía sau, nhìn thấy lão vương gia ngồi dựa vào trước
cửa sổ hai người đều sửng sốt.
Lão
vương gia đã mang trang phục chỉnh tề chờ
bọn họ.
Vừa mới
tiến đến, thật là con hắn thất lạc nhiều năm tìm lại sao ? Bộ dạng con một đáng yêu trước đây ở trước mắt, nháy
mắt liền thành nam nhân trưởng
thành mặt mũi tối tăm táo bạo.
Sau khi
Nhạn Cận Thần hồi kinh, thần sắc thoải mái khoái trá, giống như cự thạch vắt
ngang mọi người. Nhưng mà giờ phút này, thiên chân sáng sủa tươi cười cùng ngũ
quan thâm tuấn thành thục. Lão vương gia trong nháy mắt, giống như thấy con của
chính mình nhiều năm về trước.
Thế sự
tang thương, Cửu vương gia cả đời sống an nhàn sung sướng, cao cao tại thượng,
cũng bất quá chỉ là một gã trong chúng sinh, cũng trải qua sinh lão bệnh tử,
cũng bị ốm đau tra tấn, cũng gần đất xa trời, không ngừng càng hồi tưởng năm
đó..
“Khụ khụ ..” Lão Vương gia thanh thanh yết hầu.
Liễu
Lục Phi vừa nghe, lập tức mặc kệ Nhạn Cận Thần còn đang đấu võ mồm, thần thái
thật sự cẩn thận, tiến nhanh tới xem xét bát trà bên cạnh bàn, vừa cẩn thận
quan sát thần sắc lão vương gia.
Trong
lòng nàng nhảy dựng, nên nói như thế nào đây, ở mặt ngoài tựa hồ chuyển tốt rất
nhiều, tiến bộ thần tốc, nhưng là, vì sao vẫn có cổ mơ hồ hắc khí lưu chuyển
trong ánh mắt ?
“ Gần đây sau khi đổi dược, vương gia có hay không…..”
nàng ngẩng đầu muốn hỏi.
Lão
vương gia vung vung xương cốt gầy còm như củi đun, không kiên nhẫn chen ngang,
“ Vô dụng, bất quá là được mấy ngày thôi, đổi cái gì đều giống nhau.”
Liễu
Lục Phi mịt mù hơi nhíu mi, không buông tay truy vấn: “Vương gia nếu cảm thấy
không có cải thiện..”
Mọi
người có mắt đều nhìn ra, tình trạng của vương gia đã cải thiện nhiều lắm, chỉ
ngồi trước cửa sổ cùng bọn họ đối thoại như vậy, đã là tiến bộ kinh người.
Vương
gia vẫn ngạo mạn trực tiếp cắt đứt lời của nàng, “ Không cần nhiều lời, ta muốn
hỏi một chút, một thời gian không tới là có việc gì ?”
Liễu
Lục Phi kinh ngạc quên đáp lời. Nàng có việc gì, lão vương gia vì sao phải quản
?
“ Mấy ngày hôm trước ta có nghe nói, cưỡi ngựa đi dạo
trên đường cái một ngày ? Nhìn không ra một cái đại phu nho nhỏ cũng cao tay
như thế, gần tiểu vương gia, sau này vinh hoa phú quý cả đời đều sắp
tới.” mắt lão nhìn từ trên xuống
dưới Liễu Lục Phi, sau đó từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, “ Chỉ sợ là ngươi si
tâm vọng tưởng, xem ngươi một phen gầy trơ xương không mấy lượng thịt, cũng
không phải nghi nam chi tướng, sớm chết tâm này đi !”
Liễu
Lục Phi mặt cười thản nhiên như không có gì, cảm xúc giấu sạch, nhưng sắc mặc
trắng bệch lại chứng minh lời này giống như một lưỡi kiếm, đã đâm vào thân thể
nàng.
“Có người bệnh đầu óc mê muội, hồ ngôn loạn ngữ.” Nhạn
Cận Thần sắc mặt cũng không tốt, kéo Liễu Lục Phi rời đi, “ Ta nói cho ngươi
biết, có người căn bản không cần cứu.”
“ Đứng lại cho ta !” lão vương gia khàn khàn hạ lệnh, “ Đại phu là đại phu,
không phải danh môn quý tộc, thân phận địa vị tất cả đều không xứng, ngươi muốn
chơi đùa, tìm ca kĩ, ngươi muốn hôn phối, cũng phải tìm thiên kim tiểu thư môn
đăng hộ đối, thời gian của ta hiện nay không còn nhiều lắm, không cho ngươi
dính vào, ngay cả chọn cũng không chọn !”
Không
khí trong phòng nháy mắt đông lại, Nhạn Cận Thần quay đầu, một đôi mắt lạnh như
băng lợi hại nhìn chằm chằm lão phụ.
“ Ông trước tiên nên lo lắng có thể sống qua trung thu
năm nay hay không đi.” Hắn tàn
nhẫn nói, “ Ông có thể sáng mắt hay không, liên quan gì đến ta ? Muốn bệnh chết
hay không tùy ông, không cần lấy chuyện này uy hiếp ta, chuyện của ta ông cũng
ít rầy rà đi !”
“ Ta mặc kệ ngươi không được, chỉ còn lại một người
thừa kế hương khói, đối tượng không thể tùy tiện, nữ tử thân phận thấp kém..”
Nhạn
Cận Thần căn bản cự tuyệt tiếp tục nghe, hắn lôi kéo Liễu Lục Phi đi.
Không
ngờ Liễu Lục Phi giãy hắn nắm giữ, bình tĩnh nói, “ Ngươi đi đi, ta phải xem
bệnh nhân trước.”
“ Lỗ tai ngươi hỏng rồi sao ? Không nghe hắn vừa mới…”
“ Lỗ tai ta tốt lắm, không cần ngươi lo lắng.” Liễu Lục Phi không hề nhiều lời, bỏ Nhạn Cận Thần ra,
hướng lão vương gia đi tới, chuẩn bị giúp người bắt mạch.
Lão
vương gia sống chết trừng mắt đại phu nhìn như nhu nhược, tính tình cũng rất
cứng rắn, “ Ngươi…còn muốn giúp ta bắt mạch ?”
“ Đương nhiên, ta đến xem bệnh, không phải tới nghe
phụ tử các ngươi tới cãi nhau.” Liễu
Lục Phi bình tĩnh trả lời, “ Vương gia, thỉnh đưa tay cho ta.”
“ Ta sớm nói qua vô dụng.” lão vương gia không kiên nhẫn nói, “ Người già đều sẽ
chết..”
“ Động một cái liền đem sinh tử nói ra, đối với bệnh
tình của mình cũng không giúp ích được. Ông không cần, ta để ý ! Ta là đại