Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323715

Bình chọn: 8.5.00/10/371 lượt.

bà nói tiếp: “ Có nặng lắm không ? Bệnh trạng thế nào ?” đúng là không đem vị khách cao lớn hung hãn kia để vào

trong mắt.

“ Uy, uy !” Vị khách kia trong cơn giận dữ, động thủ

một phen đẩy ra người bệnh, muốn kéo gã sai vặt không nghe thấy gì đi, “ Có

nghe thấy ta nói chuyện không? Mau mau đuổi người này đi, mang ta đi vào gặp

đại phu.”

“ Không được !” có người đột nhiên thốt ra.

Kết

quả, cư nhiên là gã sai vặt đứng ở cửa cùng vị khách thần bí trăm miệng một

lời. Hai người trao đổi một cái liếc mắt.

Chỉ

thấy người nọ có một đôi mắt sáng ngời, khí phách khó có thể che dấu, lập tức

gã sai vặt liền ngây ngẩn cả người.

Nháy

mắt một cái, ai cũng không thấy rõ động tác của gã sai vặt áo xanh, chỉ thấy

ngân quang chợt lóe, tên thị vệ hung ác thô lỗ bỗng nhiên gầm rú như heo bị mổ,

“ Ngươi làm cái gì? Cút ngay cho ta.”

“ Ngươi xác định còn muốn hô to gọi nhỏ như vậy ?” gã

sai vặt áo xanh trả lời thản nhiên.

Mọi

người tập trung nhìn, ai nấy đều dọa đến ngây người.

Chỉ

thấy một cây ngân châm thật dài để ở cổ họng tên thị vệ, giữa trời chiều, châm

dài lóe ra ánh sáng bạc, châm đã hơi đâm vào da. Chỉ cần tay cầm châm thêm một

chút sức lực, người này sẽ biết không còn cách nào để lớn tiếng hô quát bất

luận kẻ nào.

Lúc này

ác nhân lại lớn mật, không còn hung hãn nữa, giọng hắn nhỏ lại, “ Ta, chúng ta

chỉ muốn gặp Liễu đại phu ”

“ Xem đại phu, có thể bá đạo như vậy sao ? Có chuyện

gì chậm rãi nói.” Gã sai vặt vẫn là ngữ điệu không gợn sóng bình bình nói.

“ Dạ, dạ. Tiểu ca nói được là được.” Ngay cả xưng hô đều sửa lại, hắn khẩn trương quay đầu

về phía chủ tử liếc mắt một cái, “ Thiếu gia của chúng ta là người này.”

Mọi

người đều quay đầu lại nhìn một chút cái người kêu “ Thiếu gia”.Chỉ thấy vị

thiếu gia kia vẫn như cũ, vẫn là bộ dáng ưu nhàn xem diễn.

“ Cắm châm vào đi, mũi châm xuyên qua rồi, còn có thể

nói chuyện không?” Tiếng nói

trầm thấp giống như khiêm tốn thỉnh giáo, cư nhiên một chút cũng không để ý

tính mệnh của tùy tùng.

“ Thiếu gia !” tiếng khóc thét của thị vệ như mổ heo vang lên, thân

mình tráng kiện cùng sợi dây cung giống nhau, động một chút cũng không dám

động, chỉ sợ tay gã sai vặt này run lên, hôm nay hắn liền chuẩn bị tang lễ.

“ Hay là thôi đi, hắn cũng nóng vội quá.” Lão phụ ốm

yếu ở bên cạnh mặc dù mới vừa rồi bị đẩy ra ngoài một phen, giờ phút này nhịn

không được mở miệng cầu tình, hoàn hảo dò hỏi, “ Vị đại ca này, quý phủ có ai

không khỏe? Tìm đại phu trở về xem bệnh, phải không?”

“ Dạ, dạ.” Thị vệ như được đại xá, liên tục đồng ý, “

Là lão gia, lão gia của ta.”

“ Ta đã sớm nói, bệnh của lão già đó không thể cứu

được, cho dù tìm được Hoa đà tái thế cũng vô dụng. Làm gì phải vất vả như vậy?

Làm không tốt còn phải bồi thường mạng nhỏ của chính mình.” Thiếu gia hắn thật đúng là nói mát, chậm rãi nói.

“ Vô luận như thế nào, thử trước nói sau.” Tên thị vệ hung ác hiện nay lại thay đổi tính, trong

khẩu khí nghe được lo lắng, đối với gã sai vặt cầm ngân châm khép nép nói: “ Vị

tiểu ca này, ta hiểu tội rồi, chớ trách móc nữa. Thật sự là lão gia nhà ta bệnh

nặng, danh y kinh thành nhiều lần đến xem đều không hề khởi sắc, làm tại hạ

thập phần nóng vội. Nghe nói Liễu y quán ba đời học y, gia tộc còn có người vào

Thái y quán, y thuật kỹ càng, thế mới mạo muội đến thỉnh giáo.”

“ Nhưng mà người ta muốn đóng cửa.” phía sau có tiếng nói trầm thấp xen mồm.

“ Ta biết, ta biết.” Thật là, cho dù không đồng tình thì thôi, thiếu gia

còn muốn cản. Hiện nay cũng không quản được nhiều như vậy, thị vệ gấp đến mồ

hôi đầy đầu, khẩu khí càng thêm khiêm tốn, vội vàng khẩn cầu nói: “ Nhiều chỗ

phiền toái, sau nhất định báo đáp. Vị tiểu ca này xin thương xót, giơ cao đánh

khẽ, mang chúng ta đi gặp Liễu đại phu.”

“ Sớm một chút nói dễ nghe như vậy, không phải là

không có việc gì sao?” gã sai

vặt nghe xong, thế mới rút châm lại, chậm rãi thu vào trong lòng, thản nhiên

nói, “ Ta chính là Liễu đại phu. Vào trong nói chuyện.”

Nhắc

tới dung mạo của gã sai vặt thấy thế nào cũng không giống đại phu, cái phòng

này thoạt nhìn cũng không giống y quán. Nếu như bình thường người ta, có mấy

cái bàn tròn, mấy cái ghế, trên tường còn có bình hoa, bên trong còn cắm vào

mấy cái rễ cây dùng để làm thuốc không biết tên nha. Mặc dù nhà không phải chỉ

có bốn bức tường, bất quá cũng đủ mộc mạc.

Chỉ có

hai cái ghế gỗ sơn thủy điều dài đặt song song dựa vào tường, mặt gỗ bóng loáng

trong như gương, xem ra đã để cho vô số bệnh nhân đợi khám bệnh ngồi qua, mới

miễn cưỡng có điểm giống y quán.

“ Ngồi đi. Thứ lỗi ta không mời hai vị uống trà, nơi

này không phải quán trà.” Dẫn

khách nhân đi vào, vị “Liễu đại phu” này tự đi đến bàn nhỏ gần cửa sổ, thu thập

sách vở mở ra trên bàn.

“ Có phải đại phu ở bên trong hay không….” đại hán tùy

tùng chưa từ bỏ ý định, vào cửa còn quay trái quay phải, nhìn xung quanh bên

trong, hy vọng tìm thấy một đại phu có vẻ lão thành, tin cậy.

“ Không cần tìm, vị này thật sự chính là Liễu đại

phu.” Một gã sai vặt đi theo phía sau bọn họ tiến vào, hả


Snack's 1967