Mị Công Khanh

Mị Công Khanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225401

Bình chọn: 7.5.00/10/2540 lượt.

, cho dù sơn hào hải vị, ăn quá nhiều cũng

sẽ thấy chán. Lúc lang quân đã cảm thấy chán chường, nghĩ đến cũng không dùng được lâu ngày.”

Trần Dung không đợi câu trả lời của chàng.

Ngay khi nàng chuyển mắt nhìn lại, đột nhiên, một tiếng trống truyền đến.

Tiếng trống kia đúng là cổ nhạc bọn họ nghe thấy ở ngã tư đường. Nhưng mà,

giờ này khắc này, tiếng cổ nhạc kia lại theo đuôi phía sau nàng, xuất

hiện ở dưới đạo quan!

Trần Dung ngồi thẳng người, vươn tay vén lên rèm xe, nhìn ra bên ngoài.

Tiếng trống càng ngày càng gần, trong sơn đạo quanh co khúc khuỷu, như ẩn như hiện. Chỉ liếc mắt một cái, Trần Dung phát hiện, phía sau đội cổ nhạc

kia còn hơn trăm người đi theo xem náo nhiệt.

Giờ phút này, tiếng cổ nhạc kia chỉ cách nàng tầm trăm bước.

Xe ngựa ngừng lại, Trần Dung còn chưa quay đầu, tiếng than nhẹ của Vương Hoằng truyền đến: “Là người của hoàng đế?”

Người của hoàng đế?

Trần Dung rùng mình, nghiêng đầu nhìn lại.

Dần dần, người đi đường tản ra, đội ngũ xuất hiện ở trước mặt Trần Dung.

Đây là đội của hoàng đế, đi tuốt đằng trước là một thái giám. Tay thái giám kia cầm thánh chỉ, ở phía sau hắn là tiếng khua chiêng gõ trống cùng hộ vệ thiên gia.

Trần Dung nghĩ nghĩ, nhảy xuống xe ngựa.

Nàng vừa đi ra hai bước, giọng thấp mà ôn nhu truyền đến: “A Dung, lên xe.”

Trong giọng nói có sự trầm lãnh hiếm có từ trước đến nay.

Trần Dung có chút kinh ngạc, nàng ngoái đầu nhìn thoáng qua chàng, thấy

chàng nhìn chằm chằm đội nhạc kia không hề chớp mắt, tâm thần khẽ động,

liền lên tiếng, không nói hai lời thối lui đến bên cạnh chàng lên xe

ngựa.

Nàng vừa lên xe ngựa, Vương Hoằng đã ôm nàng vào trong lòng, nhẹ giọng nói: “Đi.”

Đây là nói với xa phu.

Xa phu lên tiếng, vội vàng điều khiển xe ngựa.

Ngựa đi một lúc, đội ngũ cách xe ngựa của bọn họ chỉ có năm mươi bước. Xe

ngựa của Vương Hoằng vừa mới động, giọng thái giám sắc nhọn truyền đến:

“Hoằng Vận Tử tiên cô có ở đây không?”

Thái giám kia theo sát phía sau xe ngựa của Vương Hoằng, mở miệng với chiếc xe ngựa có Trần Dung.

Một tiếng truyền ra, mọi nơi yên tĩnh.

Vô số hai mắt phát sáng đồng thời nhìn về phía xe ngựa kia.

Lúc này, Vương Hoằng nhẹ giọng nói: “Tiến lên đi.”

“Vâng.”

Xa phu điều khiển xe ngựa đi ra hai bước, chạy tới phía trước chiếc xe ngựa trống không.

Chậm rãi, Vương Hoằng xốc lên rèm xe, để khuôn mặt của hắn và Trần Dung đều xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Lần này, mọi người đều ngẩn ra, đảo mắt vang lên từng tiếng nghị luận.

Lang Gia Vương Thất là loại người nào đây? Không cần Vương Hoằng lộ diện,

mọi người cũng biết chàng ở bên cạnh. Nhưng mà, chàng lại ôm một đạo cô, cứ thế lộ diện trước mặt mọi người.

Điều này, quả thực khiến người ta không thể giả câm vờ điếc!

Thái giám kia chính là hướng Vương Hoằng liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Cử chỉ của chàng tự tại, rõ ràng đã sớm hiểu rõ trong lòng, nhưng tâm Trần Dung trầm xuống.

Thái giám kia cũng không để ý tới Vương Hoằng, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm Trần Dung, kêu lên: “Hoằng Vận Tử tiên cô?”

Eo nhỏ của Trần Dung bị Vương Hoằng nắm chặt, không thể thẳng thân hoàn lễ, chỉ đành hơi hơi cúi đầu, đáp: “Vâng.”

Thái giám kia nhìn chằm chằm nàng, từ từ thốt lời: “Có thánh chỉ!”

Thánh chỉ?

Trần Dung rùng mình, hướng tới thái giám trì thủ thi lễ, đáp: “Hoằng Vận Tử tiếp chỉ.”

Lúc này, nàng vừa dứt lời, bốn phía truyền đến tiếng đàm tiếu: “Giỏi cho

một đạo cô phong lưu. Vừa ngồi dậy khỏi tháp của nam nhân, đã lại tiếp

nhận thánh chỉ của đế vương.”

Giọng không nhỏ.

Trần Dung không để ý đến. Chúng hộ vệ phía sau thái giám đã có một người quay đầu hung hăng trừng mắt. Ánh mắt lộ sát khí, mọi người đang ồn ào náo động

đồng thời yên tĩnh.

Thái giám kia nhìn chằm chằm Trần Dung, chậm rãi gật đầu, sau đó, hắn ung dung mở ra thánh chỉ, cất giọng sắc nhọn

đọc lên: “Hoằng Vận Tử lưu luyến hồng trần, cần gì cầu trẫm ban thưởng

ngươi là nữ quan? Đã là nữ quan, lại cùng nam nhân ở chung một chỗ,

không phải đánh mất mặt mũi của trẫm sao?”

Thái giám đọc đến đây, ra hiệu nhìn người phía sau.

Vì thế, ba cung nữ đang cầm khay gỗ, chậm rãi tiến lên.

Khi lời hắn vừa dứt, tiếng ồn ào náo động vang lên, mà giờ phút này, khi ba cung nữ vừa tiến lên lại biến thành tiếng kêu sợ hãi tranh cãi ầm ĩ.

Ngay cả Vương Hoằng vẫn dựa trên tháp, ung dung nhìn tình cảnh này, hiện giờ cũng đã thẳng lưng, nghiêng người về phía trước.

Ba cung nữ cầm trong tay ba thứ.

Một chén gốm sứ tinh mỹ, một tấm vải lụa, một cây trủy thủ.

……

Trong thiên hạ này, sợ là không có ai không biết hàm nghĩa của ba thứ này.

Xem ra, hoàng đế vì duy trì uy nghiêm của thiên gia nên muốn ban cái chết cho đạo cô phong lưu này.

Khi ba cung nữ đi về phía trước, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, tiếng kêu sợ hãi lại tăng vọt.

Vô số hai mắt phát sáng không hề chớp nhìn Trần Dung, cũng nhìn về phía Vương Hoằng.

Trần Dung giật mình.

Nàng thật sự giật mình.

Bệ hạ, ban cái chết cho nàng?

Điều này sao có thể?

Lúc này, giọng nói sắc nhọn của thái giám chấn động bên tai nàng: “Hoằng Vận Tử, ngươi dám không tiếp chỉ?


XtGem Forum catalog