hanh chóng mất đi tri
giác.
Có chút hoa mắt chóng mặt, ta nhắm mắt lại nhưng cảm thấy
rất chói mắt. Gắng gượng mở mắt mới phát hiện hóa ra đã là ban ngày,
nhìn sắc trời, chắc gần tới giờ Ngọ. Mặt trời chiếu thẳng lên gương mặt
ta, ta nheo mắt lại theo phản xạ, muốn giơ tay che nhưng bỗng phát hiện
tay của ta…
Nghiêng mặt mới trông thấy tay ta bị quấn bởi những dây mây, cơ thể ta cũng bị quấn chặt.
Giật nảy mình, đúng thế, sao ta lại quên, tối qua ta và Tô
Mộ Hàn rơi từ trên cầu treo xuống. Thử động đậy, ta mới phát hiện mình
không thể giãy giụa.
Ta thất thanh gọi: “Tiên sinh…”
Y đâu rồi? Y đi đâu rồi?
Mặc dù xung quanh là những cây mây và dây leo chằng chịt
nhưng ta vẫn có thể nhìn rõ là có ai hay không. Ngoài ta ra, ta không
nhìn thấy một ai.
Ta bắt đầu hoảng sợ, nghiêng đầu một cách khó nhọc, chỉ có
thể miễn cưỡng liếc nhìn xuống mặt đất. Còn cách mặt đất chừng hai
trượng, ta không nhìn được hết nên không biết Tô Mộ Hàn có ở dưới đó
không
Ta khẽ siết hai tay, nếu y rơi thẳng xuống dưới, hậu quả chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.
“Tiên sinh! Tiên sinh…” Ta gào lớn nhưng không có ai đáp lời.
Ta không biết thế này được coi là chuyện tốt hay chuyện
xấu. Có lẽ y không ở phía dưới nên không nghe thấy ta gọi. Cũng có lẽ y
đã…
Cắn môi, ta không dám nghĩ tiếp.
Nặng nề thở vài hơi, toàn thân bắt đầu đau nhức, ta cắn
răng, không biết nên làm thế nào. Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy bất
lực như vậy.
Nhớ tới Hạ Hầu Tử Khâm, nếu hắn biết chuyện này, hắn làm sao chịu đựng nổi chứ?
Ta bỗng nhắm chặt mắt, tối qua chỉ có Thanh Dương trông
thấy ta và Tô Mộ Hàn rơi từ trên cầu treo xuống, những người khác ắt hẳn đều không biết, còn Thanh Dương chắc chắn sẽ không nói ra.
Hai đại quân đều mất quân sư, có lẽ bọn họ đều không dám
rêu rao, chỉ có thể phái người bí mật men theo đáy vực hẹp và dài để tìm kiếm. Trận chiến này tạm thời không thể tiếp tục.
Hơi rút cánh tay ra, “ái”, đau đến mức ta khẽ rên thành
tiếng. Cổ tay ta chắc đã bị dây mây quấn đến sưng đỏ rồi. Lúc này, loáng thoáng nghe thấy phía dưới có tiếng bước chân của ai đó, trong lòng
kính sợ, ta vội thất thanh gọi: “Tiên sinh…” Không nhìn thấy người, ta
chỉ hy vọng y có thể trả lời một tiếng.
“Tiên sinh!” Ta lại gọi.
Mãi sau, cuối cùng giọng nói của y cũng vang lên: “Ta ở đây.”
Giọng nói của y đượm vẻ mệt mỏi, dường như còn thở dốc.
Ta vội hỏi: “Tiên sinh không sao chứ?” Ta không nhìn thấy
y, không biết rốt cuộc y thế nào rồi. Y lợi dụng ta để hạ độc, hãm hại
Hạ Hầu Tử Khâm, song giờ đây đối mặt với y, ta vẫn muốn quan tâm.
Y “ừ” một tiếng, rồi nói tiếp: “Cố chịu đựng một chút nữa,
ta sẽ cứu nàng xuống.” Y vừa nói xong, ta lại nghe thấy tiếng “sột
soạt”, giống như thứ gì đó bị kéo lê.
Ta nghiến răng, không nói gì.
Rất lâu sau mới cảm thấy y giơ tay chạm vào người ta. Ta
cảm thấy toàn thân run rẩy, cuối cùng cũng biết y đang làm gì. Nhất định là y đi tìm thứ gì đó để kê chân, bởi vì nơi này cách mặt đất rất cao,
cho dù là nam nhân cũng không thể với tới.
Ta cho rằng thứ được đưa lên sẽ là đoản kiếm, không ngờ chỉ là một hòn đá sắc nhọn. Ta vô cùng kinh ngạc. Dùng đá, cho dù có sắc
hơn nữa, muốn mài đắt nhiều dây mây đến vậy cũng phải mất bao nhiêu thời gian chứ?
“Tiên sinh…”
Y thở hổn hển, trả lời ta: “Hử?”
Ta định nói nhưng lại nuốt những lời đó xuống, chắc y rất
mệt, đợi xuống dưới rồi hỏi sau. Bây giờ phải để y giữ thể lực, ta cũng
cần nhanh chóng thoát khỏi đám mây này.
Y không để ý tới chuyện ta đột nhiên im lặng, cố gắng để
động tác nhanh hơn. Ta hít thật sâu, bên tai chỉ nghe thấy tiếng cọ xát
vang lên cùng với tiếng thở gấp gáp của y.
Cảm giác bất lực đó của ta cuối cùng cũng dần tan biến.
Đúng như ta nói, cảm giác y đem lại cho ta quá yên ả, khiến ta không còn nghĩ tới những muộn phiền.
Thế nhưng tiên sinh bây giờ có còn là tiên sinh mà ta quen biết từ bao nhiêu năm trước?
Cũng không biết đã qua bao lâu, cảm thấy cơ thể đột nhiên
rơi xuống, ta không kiềm chế được, khẽ kêu lên nhưng lại rơi vào một
vòng tay. Y không đỡ được, ôm ta ngã lăn trên đất.
Nghe y khẽ rên một tiếng, ta giật mình sợ hãi, hoảng hốt bò dậy, quay người xem y thế nào. Dung mạo ấy đập vào mắt ta, vẫn đẹp tới
mức khiến người khác rung động, tựa như lần đầu tiên ta nhìn thấy khuôn
mặt y khi tháo tấm mặt nạ trong hang động bên dòng sông Vụ Hà.
Y thật sự
Đầu ngón tay run run, dường như ý thức được điều gì, y nhỏm người định dậy nhưng thử vài lần đều không thành công. Ta nhìn thấy
lòng bàn tay trái của y bê bết máu, hòn đá rơi bên cạnh cũng vậy.
Mài dây lâu như thế, cả cánh tay trái của y cũng run rẩy
không ngừng, còn tay phải của y lại rất sạch sẽ, thậm chí ta cảm thấy
vừa nãy y tìm bao nhiêu cành cây và đất sét để kê chân cũng không hề
dùng tới cánh tay này. Trước mắt dường như lại hiện lên cảnh tượng hai
chúng ta rơi xuống vào tối qua. Khi ấy, rõ ràng ta trông thấy y túm được cọc của cây cầu treo nhưng lại lập tức buông ra. Lúc này, cuối cùng ta
đã biết vì sao!
Thanh Dương không hề lừa ta, những điều nàng ta nói đều