Polly po-cket
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323795

Bình chọn: 10.00/10/379 lượt.

n tiền định….. Một người là bạn thân của cô, người kia là người đàn ông cô chờ đợi những hai năm rưỡi.

Phòng khách tĩnh lặng, Khưu Sinh thoải mái ngồi một bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc xem như mọi chuyện không liên quan đến mình.

Bên kia, trên sô-pha, ba người có mối quan hệ kỳ quái ngồi đối mặt nhau. Tầm mắt Tiểu Lộc trước sau vẫn dừng lại ở cái nắm tay của Thẩm Thần Xuyên và cô gái kia.

Cô gái kia, tên là Nguyễn Linh, là bạn từ thưở nhỏ của Tiểu Lộc, thân như người nhà. Một năm trước, do bị điều động công tác, nên ra nước ngoài làm việc. Suốt một năm nay, cả hai vẫn duy trì liên lạc, đến tận lúc này Tiểu Lộc vẫn không hề biết cô ấy và Thẩm Thần Xuyên có liên hệ với nhau.

Đây nhất định là trò đùa giỡn làm cho cô vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng khi gặp lại, Thẩm Thần Xuyên và Nguyễn Linh làm như vừa rồi không có chuyện gì, mỉm cười mở đầu câu chuyện, lời dạo đầu của Thẩm Thần Xuyên là câu: “Bọn anh tới là để đưa thiệp mời cho em”

Tiếp theo, một chiếc thiệp mời được đưa tới trước mặt Tiểu Lộc.

Chữ ‘Hỷ’ thật to với màu đỏ vô cùng chói mắt.

Tân lang: Thẩm Thần Xuyên .…..

Tân nương:…… Nguyễn Linh……

Tiểu Lộc cứ như kẻ ngốc, cố hết sức đè nén bản thân mình, hi vọng đây chỉ là giấc mộng hoang đường, chờ khi tỉnh lại, Thẩm Thần Xuyên sẽ trở về, trở về thực hiện lại lời hẹn năm đó, hẹn sẽ cưới cô.

Kết quả, đau thương đến ngay cả nước mắt cũng phải rơi, thiệp mời vẫn còn ở đó, hai người kia vẫn còn ung dung ngồi trên sô-pha trong phòng khách nhà cô, chờ phản ứng của cô. Thật không thể hình dung rõ tâm trạng này là loại tâm trạng gì nữa, Tiểu Lộc chỉ có thể mở miệng, mệt mỏi thốt lên một câu hỏi hoàn toàn tối nghĩa:“Tại sao?”

Cô muốn được nghe thật nhiều lời giải thích, vì sao bọn họ lại kết hôn? Rồi vì sao đợi mãi cho đến lúc trước đêm kết hôn mới chịu gặp cô? Vì sao lại hứa hẹn nhưng vừa xoay lưng đi đã vội quên? Nhưng kết quả nhận được chỉ là Nguyễn Linh mỉm cười nhẹ nhàng, hời hợt trả lời: “Mình mang thai, nên ba mẹ muốn chúng mình mau chóng làm lễ.”

Đối với đáp án có lệ như vậy, Tiểu Lộc quả thật bất ngờ, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Thẩm Thần Xuyên, chờ anh mở miệng. Cuối cùng thật quá thất vọng, anh ta vẫn cúi đầu, gương mặt đăm đăm, không nói được lời nào.

“Chúc mừng.”

Câu nói chúc phúc được phát ra thật to này xuất phát từ Khưu Sinh, người vẫn im lặng ngồi cạnh đó nãy giờ. Tiểu Lộc quay đầu lại, nén cơn nghẹn ngào nhìn anh, gã đàn ông này luôn bắt nạt cô, giờ lại khiến cô cảm thấy thật ấm áp, anh đã giải vây cho cô, ít nhất anh cũng đã cho cô bậc thang để leo xuống.

Khưu Sinh đứng dậy, đi đến cạnh Tiểu Lộc, thật tự nhiên nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, thản nhiên cầm thiệp mời lên mở ra xem, khẽ nhướn mày, cười nhạt nhìn Thẩm Thần Xuyên: “Kiểu dáng rất tầm thường, xem ra khẩu vị của anh không được tốt lắm.”

Một lời hai nghĩa khiến mọi người đều lâm vào trạng thái xấu hổ, không ai rõ anh đang nói về kiểu dáng của chiếc thiệp mời kia, hay đang nói về Nguyễn Linh.

Tiểu Lộc hiểu rõ Khưu Sinh là loại người dù cho khiến bầu không khí trở nên lạnh băng, lạnh đến nổi có thể nuôi được cả con gấu Bắc cực, anh cũng sẽ tìm ra cách để cứu nguy cho cô. Giống như lúc này, khi mọi người không ai biết phải mở lời như thế nào thì anh lại lần nữa lên tiếng: “Nếu hôm đó Tiểu Lộc có thời gian rảnh, sẽ đến tham dự hôn lễ hai người đúng giờ, quà mừng tất nhiên sẽ chuẩn bị chu đáo. Thật ngại quá, bọn này còn nhiều việc phải làm, không tiễn hai người được, xin thứ lỗi.”

“Không cần khách sáo, chúng tôi đi trước.”

Tuy không rõ thân thân của người đàn ông này, nhưng đối phương đã rõ ràng muốn dùng thân phận chủ nhà lên tiếng đuổi khách, Thẩm Thần Xuyên cũng là người biết điều, đứng dậy mỉm cười, lịch sự nhã nhặn cáo từ.

Trước khi đi, có người dường như cảm thấy còn chưa đủ. Nguyễn Linh đứng lại, trong khoảnh khắc trước khi cánh cửa khép chặt, với vào một câu: “Tiểu Lộc, cậu sẽ đến chứ?”

“……” Đến để làm gì? Phá hỏng lễ cưới à?

“Tớ hy vọng cậu có thể đến, chúng mình muốn có lời chúc phúc của cậu.”

Cửa phòng bị đóng chặt lại trong nháy mắt, lời nói cuối cùng của Nguyễn Linh cũng qua đó truyền vào tai Tiểu Lộc, cô nghẹn họng nhìn trân trối, ngồi ngây ngốc ở trên sô-pha, hận không thể dùng mắt bắn thủng cửa phòng. Đôi mắt vẫn còn đang ngân ngấn lệ, cô cố chấp không muốn để cho lệ tràn mi, cố chịu đựng, nhẫn nhịn đến muốn vỡ tung, nhưng làm như không có gì mà miễn cưỡng cười vui, “Anh nhìn tôi làm gì, lại còn ôm tôi nữa.”

Nhớ đến Khưu Sinh vẫn còn ở đó, lại nhận thấy tay anh vẫn còn khoác trên vai cô, Tiểu Lộc mất tự nhiên, khẽ nhún vai để tay anh trượt ra, buông thỏng xuống. Cô nén lệ, cười ngây ngô nhưng trong giọng cười lại không dấu được sự run rẩy.

Khưu Sinh khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn cô, lặng lẽ không lên tiếng.

“Tôi chém! Anh nói thử xem, hai người kia, con mẹ nó có phải là quá hay rồi không?” Nàng vờ như không có gì, chửi ầm lên, kèm theo là trận cười khan nức nở, “Ha……Cười chết mất, ha ha, lại còn, lại còn đi mời tôi dự hôn lễ…..”

“Cô muốn khóc thì cứ khóc ra đi, đư