ách của ta’ Ai da, đáng yêu làm sao, cho dù có phải đầu thai lần nữa, cô cũng chấp nhận, giao cơ hội này cho người cô quý trọng mà thôi.
Cứ nghĩ ngợi tưởng tượng, thoáng chốc Tiểu Lộc đã quên bén sự kiện thần quái kia, vừa khe khẽ ngâm nga Quốc ca, vừa tắm.
Chỉ là, có một số chuyện, cho dù có quên đi, nó vẫn theo lẽ thường mà xảy ra. Lúc Tiểu Lộc vừa tắm xong, điềm nhiên như không có việc gì kéo mành cửa ra, lấy khăn lau người, rồi lau sạch nước trên mặt, lúc tầm mắt trở nên rõ ràng, cô lơ đãng liếc mắt sang chổ khác, nhất thời….. trợn tròn mắt.
Tại sao lại có hai đôi dép lê? Rõ ràng cô chỉ mang một đôi vào đây thôi mà!
Những lời Tiểu Bát vừa chat lúc nãy bắt đầu ‘rì rầm’ ào đến tập trung trong đầu Tiểu Lộc, cô theo bản năng hét thất thanh, mang chân không chạy ra khỏi phòng tắm, phóng lên ường, dùng chăn phủ kín khắp người. Cũng không rõ là vì lạnh, hay là vì sợ hãi, tóm lại cô không ngừng run rẩy. Rất muốn lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi khách sạn này ngay, nhưng mà cô lại không dám động đậy, sợ quay người lại sẽ vĩnh biệt với thế giới này.
Không nhớ rõ là đã run trong bao lâu, lần này cho dù Tiểu Lộc cố sức buộc mình suy nghĩ đến những chuyện khác nhằm phân tán sự chú ý, cũng không có ích gì, tâm trí cứ luẩn quẩn, suy nghĩ của cô chung quy vẫn cứ luẩn quẩn cái chuyện kia. Đâu đó trong phòng, tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, Tiểu Lộc giật nảy mình, thót cả tim, tiếng kêu khẽ đầy hoảng sợ bật ra từ cổ họng.
Nghĩ tới ‘Tiếng chuông lúc nữa đêm’, cô do dự thật lâu cũng chưa dám tiếp điện thoại, không thể làm gì khác hơn, đành bước lại gần, liếc mắt nhìn xem trên màn hình của điện thoại di động hiển thị cái gì. Khi cái tên Khưu Sinh trên màn hình đập vào mắt, cô chợt nhẹ nhõm thở dài một hơi, ngay lập tức cầm lấy điện thoại lên, ấn phím trả lời: “A lô……”
“Còn chiến tranh lạnh sao?” Trước sau, Khưu Sinh vẫn dùng giọng nói tuy trong trẻo nhưng lại lạnh lùng.
Thế nhưng giờ khắc này lại có thể khiến Tiểu Lộc cảm thấy cảm thấy vô cùng ấm áp, giọng nói cô nghẹn ngào gần như nức nở, thật không có chút chí khí, nhận thua: “Chúng ta không chiến tranh lạnh, không chiến tranh lạnh! Chổ này đúng thật dọa người, anh trò chuyện với tôi đi, oa, đừng…… Nếu như chẳng muốn nói chuyện với tôi, vậy cũng đừng tắt điện thoại, nghe thấy hơi thở của anh cũng tốt rồi…… Dù sao chỗ này cũng rất dọa người.”
“Làm sao vậy? Hả?” Đầu điện thoại bên kia, Khưu Sinh có vẻ rất trấn tĩnh, không chút gì gọi là bị Tiểu Lộc ảnh hưởng, thậm chí còn mang theo chút ý cười.
Đáng ghét, tâm trạng anh ta đang tốt, định khuấy động cô phải không? Lúc có việc nhờ người ta thì đành chịu vậy, dù sao nghe được giọng anh ta cũng thấy yên tâm hơn một chút, mặc kệ anh ta đang cười, cô vẫn cứ khóc, “Hu hu, anh nói chuyện với tôi đi, chổ này có mấy thứ không sạch sẽ đó nha, có khi nào chúng giết tôi chết không hả?”
“Hẳn là có thể, nói cho tôi biết cô đang ở phòng số mấy, rủi sao đang nói điện thoại nữa chừng thì cô bị giết chết, tôi cũng còn biết chỗ mà đến nhặt xác.”
“316…… Cái gì chứ! Sao anh có thể nói như vậy chứ, tôi thật sự rất sợ mà, anh không thể an ủi tôi một hai câu sao?” Tuy biết rằng muốn Khưu Sinh an ủi còn khó hơn làm cô không mê BL, nhưng Tiểu Lộc vẫn không nén được oán giận nói.
“Câu vừa rồi không tính là an ủi sao?”
“Làm gì có, hức…., anh ở đó mà trù tôi chết hả. Anh cho rằng tôi không dám trù anh có phải không, tôi nguyền rủa anh, nguyền rủa, nguyền rủa anh đời này mua mì ăn liền thì nhầm gói không có gia vị ở trong! Nguyền rủa anh không mua được sữa bột, cho dù mua được cũng đều là sữa Tam Lộc* (Yu: sữa của hãng này có chứa melamine, đây là hãng sữa lớn thứ 3 TQ, đã bị phá sản sau vụ này.) Còn…. Còn nữa…… Ôi alô, cái gì, hả, sao không lên tiếng, huhuhu……” Tiểu Lộc còn đang hào hứng mắng chửi thì tiếng chuông của đột ngột vang lên.
Cô sợ tới mức giật bắn người, sau đó không dám nhúc nhích động đậy lấy một chút .
Thế nhưng tiếng chuông cửa vẫn cứ kiên trì không ngừng liên tục vang lên, sắc mặt Tiểu Lộc càng lúc càng trắng bệch, run run đưa tay cầm lấy điện thoại di động lần nữa, chuẩn bị nhắn lại di ngôn : “Có người…… A, không đúng, không biết cái gì đang nhấn chuông cửa, tôi nói ngắn gọn. Tôi không có tài sản gì, hức, chỉ có một đống tiểu thuyết BL, tranh châm biếm…… Những cái này cũng không tính để lại cho anh, toàn bộ phải thiêu đốt cho tôi. Còn nữa nha, MSN, QQ của tôi, còn có một vài diễn đàn đều có chung mật mã thống nhất, được ghi vào trong nhật ký của tôi ở đầu trang thứ nhất, cái này cũng không tính cho anh, anh giúp tôi đưa cho Tiểu Bát, anh bảo cô ấy dùng cách thức nhanh nhất thông báo cho toàn bộ các bạn thâm giao của tôi, Trình Tiểu Lộc khả ái, thuần khiết, lương thiện đã bất hạnh qua đời, còn nữa…… Còn hại anh ở góa, có cơ hội, nếu có cơ hội lại đầu thai, tôi bồi thường cho anh. Để tôi nghĩ xem tôi còn muốn làm gì không nữa nha…….”
“Mở cửa.” Khưu Sinh rốt cục hết kiên nhẫn nỗi, nén giận khẽ gầm lên.
“Mở cái gì mà mở chứ, con mẹ nó một lần sau cùng, để cho lão nương nói xong một lần
