ó biểu hiện gì muốn ăn thêm nữa, Tiểu Lộc liền chú tâm tập trung tinh thần vào việc tắm rửa con mèo.
Tiểu Lộc từ lâu đã quen biết với con mèo tên là ‘Bò sữa’ này rồi, thậm chí còn quen trước cả Khưu Sinh.
Đó là lúc cô phát hiện Khưu Sinh và Cổ Húc Nghiêu “ở chung” trong căn phòng ở tòa nhà kia, trong suốt một tháng trời theo dõi toàn diện, vào mỗi lúc chạng vạng tối, cô tan ca về nhà, nhìn thấy một con mèo có bộ lông hai màu trắng đen không đều đang cuộn mình nằm ở trước cửa, lòng bỗng dậy lên cảm giác đồng cảm. Lẽo đẽo đi theo Tiểu Lộc tựa như một đứa ngốc làm cho cô mủi lòng chuẩn bị cho nó một chút bữa tối phong phú…… Sau đó, bắt đầu rơi vào sự hối hận vô biên vô hạn, bởi vì sau đó mỗi ngày ‘bò sữa’ đều đến chực chờ đòi ăn.
Ngay lúc cô thầm quyết tâm đem con mèo này đưa đến Sở thú y nơi chuyên thu dụng những con mèo lưu lạc, thì chủ nhân của nó xuất hiện.
Ngày đó, Khưu Sinh ngang nhiên xông vào nhà cô, đi thẳng vào sô-pha, ngồi xuống, thoải mái tựa vào lưng ghế, đánh giá phòng của cô, không chút ngại ngần phang ra một câu: “Cám ơn cô đã giúp tôi chăm sóc bò sữa, đi nấu vài món tôi ăn thử, xem như báo đáp việc tôi cho cô miễn phí thưởng thức lâu như vậy.”
Bỗng chốc, Tiểu Lộc như hóa đá, nghẹn họng trân trối nhìn con mèo ăn dằm nằm dề nhà mình bao lâu này đang cọ cọ thân mình vào chân Khưu Sinh làm nũng.
Cuối cùng cũng lĩnh hội hội ra ý tứ câu nói kia…… “Lúc cô đứng ngoài ban công ngắm phong cảnh, tiện thể phong cảnh cũng ngắm lại cô.” Ý Khưu Sinh là cô dùng kính viễn vọng ngắm phong cảnh là hắn, không thể nghi ngờ gì nữa, cô cũng chính là phong cảnh của Khưu Sinh.
Kể từ đó, ngôi nhà yên tĩnh, lúc nào cũng chỉ có mình cô bỗng trở nên náo nhiệt khác thường, kẻ đến ăn chực không chỉ có ‘bò sữa’, còn có Khưu Sinh và Cố Hức Nghiêu, đại hủ nữ Tiểu Lộc thì bị trầm luân thành kiếp nô tỳ…… cũng bởi quá trình tạo nên thời khác trầm luân đó của mình, cho nên Tiểu Lộc Lộc đem ngày này xem là ngày kỷ niệm quen biết cùng Khưu Sinh.
“Chết xong chưa”
Ngay lúc Tiểu Lộc đang hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức bi thương, tiếng gầm nhẹ lạnh lẽo của Khưu Sinh bỗng nhiên truyền đến, mang theo hương vị khởi binh vấn tội.
“Làm sao vậy?” Cô đã quen với vẻ lạnh nhạt của Khưu Sinh, nhưng vẫn khó có thể quen với tính khí như bom hẹn giờ của anh.
Khưu Sinh miễn cưỡng hạ khóe miệng xuống, tiện tay cầm lấy khăn tắm vừa rồi bị chính mình quẳng trên sô pha, ném về phía Tiểu Lộc, “Tự lau khô mình mau đi, sau đó…… cho tôi lời giải thích.”
Nói xong, anh cầm lấy laptop đưa hướng về phía cô để cô có thể nhìn thấy bản ghi chú hiển thị trên màn hình, khẽ nheo mắt, lấy tay gõ gõ vào màn hình laptop.
Lúc này Tiểu Lộc còn đang đứng ở chỗ hơi xa, mang tiếng là vừa mới tắm cho con “Bò sữa” xong nhưng thật ra là bị nó quậy phá, ngược lại làm cô toàn thân đều ẩm ướt. Vừa dùng khăn tắm lau lung tung khắp người, cô vừa tiến lại gần, tò mò nhìn vào màn hình laptop, kinh ngạc kêu lên: “Ai da, anh lại dám tự tiện tám chuyện với Tiểu Bát à, hai người không lẽ có gian tình gì sao? Xem ra anh thật sự không thích đàn ông nha….”
Cô lại còn có tâm trạng đi biểu hiện cho anh thấy dáng vẻ vô cùng thất vọng? Thật đúng là người không biết nắm bắt trọng tâm câu chuyện, “Cái tôi cho cô xem chính là nội dung cuộc trò chuyện.”
“Oa vậy sao, Tiểu Bát quả nhiên bà bói tài ba nha! Hôm qua tôi mới vừa từ chức, hôm nay cô ấy đã biết rồi.”
“Tiền trảm hậu tấu?” Hay lắm, chuyện từ chức lớn như vậy, lại không hề báo cho hắn biết dù chỉ một tiếng? Bọn họ tốt xấu gì vẫn là vợ chồng mà!
“Cái gì?” Tiểu Lộc mở to mắt trợn trừng, nhìn Khưu Sinh không chớp mắt, cố tỏ vẻ không dễ bị khuất phục. Tuy rằng cô thật sự vô dụng, nhưng trên nguyên tắc nếu cô muốn làm việc gì cô sẽ kiên trì đến cùng, “Tôi đã trưởng thành, đã có thể kết hôn sinh con, có quyền quyết định bản thân sau này nên đi con đường như thế nào? Loại chuyện như thế này không nhất thiết phải thông báo với người ngoài……”
“Tôi là chồng cô.” Không phải người ngoài.
“……Thì…, cho dù là chồng, cũng không nên can thiệp vào quyết định của tôi chứ.” Ngay từ thời còn Trung học, Tiểu Lộc tự mình đi học, tự mình chăm sóc bản thân, ba mẹ vẫn ở lại quê nhà, trông coi ngôi nhà tổ, đắm chìm vào trong ân ái, tóm lại là bản thân cũng không muốn để cho Tiểu Lộc quấy rầy thế giới riêng của hai người bọn họ. Cho nên Tiểu Lộc luyện thành thói quen độc lập, việc lớn việc nhỏ gì cũng tự mình quyết định lấy.
“Phải đi cũng chỉ có thể là Nguyễn Linh đi, không tới phiên cô.” Anh nhướn đôi chân mày, nhắc nhở nàng.
Đối với việc Tiểu Lộc từ chức, Khưu Sinh cũng không cảm thấy bất ngờ lắm, lý do cũng không khó đoán. Lý do này, hợp tình hợp lý, chỉ là rất buồn cười.
“Vậy anh nói tôi phải gì bây giờ đây?” Khó khắn lắm mới có thể bỏ lại tất cả rời đi, đã cướp đoạt người yêu, lại còn tranh giành công trạng?
“Ngày mai đi lấy lại thư từ chức.”
“Đừng lấy mấy chuyện này ra nói chơi được không?” Tiểu Lộc tức giận trả lời.
“Hử?” Khưu Sinh hừ một tiếng, mang theo ý cảnh cáo đầy hàm xúc.
“Ơ…… Ý của tôi là, Lê Nhược Lâm sao
