XtGem Forum catalog
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328441

Bình chọn: 8.5.00/10/844 lượt.

thì lớn mạnh hơn rất nhiều, hơn nữa càng thêm tàn nhẫn!

Viêm Hạo Quân còn nằm trên mặt đất, căn bản không kịp đứng lên, mặc dù Viêm Dạ Tước đang ở bên cạnh anh ta, cũng không thể ở trong thời gian ngắn như vậy kéo anh ta qua một bên.

Mắt đen đột nhiên co rụt lại, thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía sau, trực tiếp nắm hướng bàn tay anh cả, chỉ là thanh mã tấu kia đâu có thể dễ nắm như vậy, mã tấu xoay ở trên tay, trực tiếp vòng qua cánh tay Viêm Dạ Tước trượt hướng Viêm Hạo Quân.

Phập một tiếng, máu tươi tuôn ra, ở trên mặt Viêm Hạo Quân, Viêm Dạ Tước che vết thương trên cánh tay trái, lạnh lùng nhìn về phía Viêm Thế Kiêu, mở miệng nói: "Anh cả, đừng quên quy định của anh."

Sắc mặt Viêm Thế Kiêu âm trầm, anh ta không nghĩ rằng vì Trình Du Nhiên, Viêm Dạ Tước thế nhưng đối xử với mình như vậy, mới vừa rồi nếu như anh ta tăng thêm một chút sức, chỉ sợ cánh tay kia đã hỏng nát, tiện tay khẽ búng, mã tấu biến mất ở trên tay phải.

Dính máu phải trở về vỏ, đây là quy định ban đầu gia tộc cho Viêm Thế Kiêu, thật sự là bởi vì sát tâm của anh ta quá nặng, nếu như mặc kệ, trừ phi trực tiếp giết chết Viêm Thế Kiêu, nếu không nhà họ Viêm chỉ còn không được mấy người, Viêm Dạ Tước chính là lợi dụng điểm này.

Anh sớm biết, dưới tình huống không có súng anh cũng không phải đối thủ của anh cả, tại ngay từ đầu anh đã định dùng loại phương pháp này bức lui anh cả, hơn nữa dưới tình huống bình thường, sau khi anh cả thu dao vào vỏ sẽ không xuống tay với cùng một người nữa.

An Nhẫn vội vàng tiến lên băng bó vết thương cho lão đại, trong lòng cũng cảm thán tình cảm sâu nặng mà lão đại dành cho chị dâu, đi theo lão đại nhiều năm, anh ta còn chưa từng nghe nói có ai sẽ vì người khác ngăn cản thanh mã tấu của Sát Thần nhà họ Viêm.

Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, nói: "Dẫn đường."

Viêm Hạo Quân cũng gan dạ, sau khi bò dậy từ dưới đất thì trực tiếp đưa lưng về phía mọi người đi ra ngoài, phải biết rằng lúc này đừng nói là Viêm Thế Kiêu, đổi lại bất kỳ con em của nhà họ Viêm cũng có thể bắt được anh ta, nhưng chứng kiến cảnh vừa rồi, thế nhưng không có một người nào dám đi giành công lao này.

Viêm Lệnh Thiên khẽ mỉm cười, làm người đứng đầu gia tộc, ông có thật nhiều lý do bắt lại Viêm Hạo Quân, nhưng từ đầu đến cuối, ông đều không có mở miệng ngăn cản, ngược lại hướng mấy vị tộc lão khác nói: "Chúng ta cũng đi xem một chút."

Đối với cách làm của Viêm Lệnh Thiên, Viêm Hạo Thừa biết rõ trong lòng, hiện tại giết Viêm Hạo Quân, Trình Du Nhiên chưa chắc sẽ chết, nhưng nếu như sau khi nhìn thấy cô, 89% là khó giữ được tính mạng, chỉ là bất luận Viêm Lệnh Thiên làm thế nào, đối với ông ta mà nói đều có chỗ tốt, cho nên ông ta không ngại tiếp tục làm người đứng xem.

Thậm chí Viêm Hạo Thừa cảm thấy, Viêm Dạ Tước cũng có thể hiểu dụng tâm của Viêm Lệnh Thiên, nhưng coi như biết rõ, anh cũng không thể không làm như vậy, bởi vì đây là biện pháp duy nhất nhìn thấy Trình Du Nhiên.

Bắt cóc Trình Du Nhiên là thân tín tên Ngô Bình của Viêm Hạo Quân, trước đó còn bị Viêm Dạ Tước bắn bị thương, bước đi còn khập khễnh, nhưng mà anh ta cũng rất biết chọn chỗ, dựa lưng vào một núi đá to, tránh cho sau lưng có người ra tay cứu người.

Một đoàn người chậm rãi đi tới, dọa Ngô Bình nhảy dựng, đợi nhìn rõ ràng người dẫn đầu phía trước là thiếu gia nhà mình, trong lòng càng thêm phát khổ, không ngờ kế hoạch bảo vệ tính mạng đều đem ra hết, suy nghĩ những ngày sau này bị nhà họ Viêm đuổi giết, không tự kìm hãm được rụt cổ một cái.

Thấy Trình Du Nhiên và Tiểu Nặc, mặc dù bị dao găm chĩa vào cổ, nhưng hoàn hảo không thấy chút tổn hại nào, trên mặt lạnh lẽo của Viêm Dạ Tước hơi hòa hoãn, trầm giọng nói: "Thả họ."

"Chú cho là tôi ngu à." Viêm Hạo Quân cũng lấy ra một cây dao, đứng chỗ cách Trình Du Nhiên không xa cười điên cuồng nói: "Hiện tại thả người, coi như chú giữ chữ tín, đám người phía sau chú sẽ đáp ứng à?"

Viêm Lệnh Thiên đi lên phía trước, cười lạnh kêu lên: "Nếu tất cả kẻ phản bội đều đã đến đông đủ, người đâu, bắt hết tất cả cho tôi."

"Khoan đã." Viêm Dạ Tước nổi giận gầm lên một tiếng, ngăn lại tất cả mọi người.

Sắc mặt Viêm Lệnh Thiên tối sầm lại, trầm giọng hỏi: "Tước, anh biết anh đang làm cái gì không?"

Viêm Dạ Tước không chút để ý, trực tiếp đánh ngã mấy tên vệ sỹ đứng gần ngăn anh xuống mặt đất, đồng thời đoạt lấy súng lục, lạnh lùng nói: "Đến lúc đó, tôi tự nhiên sẽ cho cha một công đạo."

Trước đó Viêm Dạ Tước đã đáng sợ, hiện tại có súng trên tay, những người khác lại không dám nói nhiều, không có một người dám lên trước.

"Được, tôi chờ anh giao phó." Viêm Lệnh Thiên tức giận quay đầu, không có ai thấy, khi ông quay đầu đi, khóe miệng đột nhiên xuất hiện một nụ cười quỷ dị.

Không có Viêm Lệnh Thiên ngăn cản, Viêm Hạo Quân cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Viêm Dạ Tước, giữa chúng ta cũng không có bao nhiêu thù hận, chỉ cần chú có thể bảo vệ tôi an toàn rời đi, phụ nữ và con chú, tôi tuyệt đối sẽ không động vào một cọng tóc gáy của họ."

Với tính tình của Viêm Dạ Tước, điều kiện này tuyệt đối không có khả năng đồng