Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328684

Bình chọn: 7.00/10/868 lượt.

trước đó đã biết đám Viêm Dạ Tước sẽ tới.

Cửa khoang mở ra, rất nhanh hiện ra bóng dáng cao lớn của Viêm Dạ Tước, không cần bất kỳ động tác gì, khi giơ tay nhấc chân đều toát ra khí phách quần lâm thiên hạ, tên thanh niên cầm đầu cung kính chào: "Lão đại."

Thanh niên tên là An Chấn, là anh trai An Nhẫn, một lòng trung thành với Viêm Dạ Tước, hơn nữa đầu óc nhạy bén, An Nhẫn ở phương diện máy vi tính, còn anh ta lại ở phương diện quản lý, cho nên lúc Viêm Dạ Tước không có ở đây, cả đảo Ám Dạ sẽ do anh ta quản lý.

An Chấn quả thật vô cùng có tài năng, chẳng những sắp xếp ngay ngắn rõ ràng chuyện trên đảo, đồng thời còn vì Viêm Dạ Tước huấn luyện chiến binh tinh nhuệ nhất, giống như đội viên chiến đội, xác thực tất cả kiến thức cơ bản đều là An Chấn bồi dưỡng ra.

Lần này nhận được nhiệm vụ lão đại bố trí, anh ta lập tức đánh hơi được trình độ quan trọng trong đó, nhanh chóng bảo tất cả mọi người đi ra ngoài, quả nhiên lấy được tình báo quan trọng.

Những thanh niên sau lưng nhìn thấy lão đại thì gương mặt hưng phấn, bọn anh cũng đều là đội viên chiến đội, nhưng bị lão đại lưu lại phối hợp với An Chấn, hôm nay lão đại đột nhiên trở lại, rất rõ ràng là xảy ra chuyện lớn, bọn họ rốt cuộc có thể hoạt động rồi.

Mặt không vẻ gì gật đầu một cái, Viêm Dạ Tước ghét nhất lễ nghi phiền phức, nhanh chóng đi xuống cầu thang máy bay, thẳng tắp đi tới phòng họp trên đảo.

Ngồi ở chủ vị, gương mặt Viêm Dạ Tước u ám, lạnh lùng hỏi An Chấn, "Điều tra thế nào?"

Với tính tình của ông cụ, dám uy hiếp anh mà không để ở trong lòng, hiển nhiên nắm chắc rất lớn, mặc dù anh không như ông cụ nghĩ là nói trước trở lại trên đảo, nhưng điều này cũng chỉ có thể coi là đánh bọn họ ứng phó không kịp mà thôi, cũng sẽ không có bao nhiêu tác dụng, hiện tại anh muốn biết nhất là, rốt cuộc ông cụ muốn lấy phương thức gì đến bức anh đi vào khuôn khổ. d.đ.l.q.đ

Vẻ mặt An Chấn nghiêm túc, nghiêm túc nói: "Hai giờ trước, ba anh em Viêm Lâm Thiên, Viêm Phá Thiên, Viêm Hạo Thiên của ông cụ trước sau trở lại đảo, trong khoảng thời gian này những anh chị em khác của lão đại liên tục chạy về, lúc này bọn họ trở về hết rồi." Nói qua đưa phần ghi chép sớm chuẩn bị xong tới.

Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, trên mặt lạnh lẽo không nhìn ra bất kỳ biểu lộ gì, giống như núi băng muôn đời không tan.

Ở nhà họ Viêm, ngoài Viêm Dạ Tước thì còn lại toàn quả to là ba vị chú bác theo thứ tự là Viêm Lâm Thiên, Viêm Phá Thiên cùng Viêm Hạo Thiên.

Gia tộc nhà họ Viêm khổng lồ, nhưng tương ứng với tỷ lệ tử vong cực kỳ cao, riêng huấn luyện trên đảo, gần như giết chết 50% trở lên đời sau nhà họ Viêm, hơn nữa ngoài có kẻ thù ám sát, bên trong có tranh quyền đoạt thế, có thể được chết già thì vô cùng hiếm có.

Dĩ nhiên, chân chính có thể sống sót, tuyệt đối đều không phải là thế hệ thông thường, trên tay ba vị chú bác mỗi người đều trông coi một phần đủ để sánh ngang thực lực với Viêm Dạ Tước, dù ba anh là chủ nhà đương thời, hơi không cẩn thận, cũng sẽ ngã quỵ trong tay bọn họ.

Rất rõ ràng, những người này đột nhiên xuất hiện không liên quan đến ba, dù sao chuyện Tiểu Nặc, chỉ có thể coi là ba dùng thủ đoạn biểu diễn với anh quyền chủ nhà uy nghiêm không thể xâm phạm, nhưng nếu như bị những người này nhúng tay vào, tất sẽ ảnh hưởng đến thân phận người nói chuyện của Viêm Dạ Tước ở trong Viêm bang, đây cũng không phải là điều ba hy vọng thấy.

Ngồi ở trên ghế, thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía sau, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt mở miệng: "Hiện tại có động tĩnh gì không?"

"Trước mắt chỉ thấy lão gia phái Viêm Trung về đảo, những thứ khác không có bất cứ động tĩnh gì, những người đó vẫn chưa trở về." An Chấn nói ra miệng, trong lòng luôn cảm thấy chuyện này không đúng lắm, vì vậy, lại nói: "Lão đại, chúng ta phải làm gì?"

"Trước tạm thời bất động, chờ ông ta trở về rồi nói." Giọng Viêm Dạ Tước trầm thấp mà lạnh lùng, xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn bóng dáng đi dạo cách đó không xa, lạnh giọng nói: "Chỉ cần phái người âm thầm bảo vệ bọn họ."

"Dạ, lão đại." Lão đại nói âm thầm bảo vệ, anh ta đương nhiên biết, chính là muốn cho Trình tiểu thư và Nặc thiếu gia tự do nhất định, nhưng tuyệt đối không thể có chuyện ở trên đảo.

Lúc này, Trình Du Nhiên đang đi dạo ở trên đảo hít vào một hơi thật sâu, thật không nghĩ tới không khí trên cái đảo này thật là tốt.

Nhưng đang muốn đi tới bờ biển, chợt bị người ngăn lại.

Tina mặc trang phục màu tím nhạt, quần cụt ngang gối bao quanh bắp đùi mượt mà bóng loáng, bắp chân sáng trắng không tỳ vết, đi đôi ủng da trâu nhẹ nhàng, xem ra rất xinh đẹp, nhìn Trình Du Nhiên, nói: "Tôi có lời muốn nói với cô."

Trình Du Nhiên nghe giọng nói cô ta mang theo cậy mạnh, nhíu nhíu mày, thản nhiên nói: "Cô muốn nói với tôi về Viêm Dạ Tước, vậy thì miễn đi."

Trình Du Nhiên cô không phải là không có tính khí, dĩ nhiên biết ý định của vị thiên kim hắc đạo này, trước kia cô thờ ơ, hiện tại ấy à, tốt nhất nói rõ ràng Viêm Dạ Tước là của cô.

Chỉ là, không ngờ cô ta cũng xuất hiện ở nơi này, xem ra rất nhanh có nhiều người tới nữa.

"Trình Du Nhiê


XtGem Forum catalog