XtGem Forum catalog
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328693

Bình chọn: 10.00/10/869 lượt.

lạnh lùng mở miệng, sắc mặt A Tư cứng đờ, xem ra, lần này anh ta xong đời rồi, hi vọng mọi người có thể khen ngợi một ký giả tốt nhất như anh ta.

Che đầu, anh ta ra khỏi xe, đã bị Đan Hùng đẩy tiến vào biệt thự, cho dù chết, lúc anh ta tiến vào biệt thự này, vẫn không quên nhìn xung quanh, tựa hồ đang tìm kiếm tin tức chấn động nào đó, thật là bệnh nghề nghiệp.

Lúc này, A Tư bị Đan Hùng mang vào phòng khách, nói: "Lão đại, đây cũng là ký giả cho săn, nên xử lý thế nào?"

A Tư thấy được hài cốt hộp điều khiển tivi máy bay ở trên bàn trà, trong lòng đau xót, chỉ là, kế tiếp sợ rằng sẽ đau hơn, bởi vì mạng nhỏ cũng khó giữ được, nhưng trước khi chết, cũng phải giãy giụa một lát đã, có lẽ người ta có thể bỏ qua cho mình?

A Tư nhìn lưng người đàn ông ngồi đối diện mình, dù không nói gì, cũng tản ra khí lạnh, anh ta nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng nói: "Vị lão đại này, trong lúc rảnh rỗi tôi chỉ tới nơi này để phóng máy bay, còn nữa, còn nữa, tôi là ký giả, nếu có thể, tôi viết bài tin tức cho anh, xem như huề nhau."

Thấy người anh em này thật đúng là không biết nhìn tình hình, Bôn Lang đứng ở bên cạnh nghe cằn nhằn, cuối cùng còn muốn viết bài tin tức cho lão đại? Anh ta sắp muốn cười sặc sụa.

Mà lúc này đây, Trình Du Nhiên đang ăn bữa sáng ở trong phòng càng nghe cái giọng này càng thấy quen, để ly xuống, đi tới phòng khách.

Vừa nhìn thấy người đứng ở một bên cằn nhằn, sắc mặt trầm xuống, còn chưa kịp nói chuyện, Tiểu Nặc đã kinh ngạc mở miệng: "A Tư, chú lại bị đuổi kịp?"

Nghe thấy giọng nói non nớt quen thuộc, A Tư chợt quay đầu, liền nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc, tại sao hai mẹ con bọn họ lại ở chỗ này? Không phải bị bắt cóc tới chứ? Nghĩ tới đây, A Tư thân là bạn tốt liền lập tức mở miệng nói: "Vị lão đại này, các người bắt cóc chớ làm tổn thương phụ nữ và đứa trẻ, hãy thả bọn họ, anh bắt cóc tôi đi."

Quen biết nhiều năm, chớ nhìn anh ta bình thường hi hi ha ha, nhưng người bạn A Tư này luôn luôn trọng nghĩa, Trình Du Nhiên biết việc này, chỉ là, lúc này, cô thật không biết trong đầu anh ta chứa cái gì, bắt cóc? Bọn họ bị Viêm Dạ Tước bắt cóc?

Cũng chỉ có anh ta nói ra được, Trình Du Nhiên vội vàng phát ra tiếng cười, A Tư thấy Trình Du Nhiên còn cười ra tiếng, nhíu nhíu mày, "Tiểu Nhiên Nhiên, tôi chính là đang quan tâm em, tại sao em ——"

Lời còn chưa nói xong đã thấy Trình Du Nhiên đi tới bên người Viêm Dạ Tước, nói: "Thả anh ấy đi, chúng em quen biết, anh ấy là bạn em."

Lại là bạn? Chung quanh cô đều là bạn, hơn nữa đều là nam!

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, nhìn Trình Du Nhiên, sắc mặt càng thâm trầm, Tiểu Nặc hình như nhìn thấu đầu mối, mở miệng nói: "A Tư cũng là bạn cháu."

Trong chớp nhoáng này, A Tư quả thật là cảm động rơi lệ, mỗi lần đều bị mẹ con này đùa giỡn, ai biết lần này bọn họ cũng nói chuyện giúp mình, đợi chút, sao mẹ con bọn họ biết anh?

A Tư trừng mắt nhìn, không thể không thừa nhận, tình huống thoạt nhìn có chút kỳ quái.

Vậy mà, thời điểm cục diện giằng cô, Phi Ưng chợt đi vào, trầm giọng nói: "Lão đại, Viêm Trung bên cạnh lão gia tới!"

"Lão đại, Viêm Trung bên cạnh lão gia tới." Giọng Phi Ưng nặng nề, phá vỡ cục diện bế tắc trước mắt, lại tạo thành một cục diện bế tắc khác.

Sắc mặt Trình Du Nhiên trầm xuống, cô không biết Viêm Trung, nhưng rõ ràng nghe được Phi Ưng nói lão gia, trong lòng cô cũng đã biết là ba Viêm Dạ Tước.

Nghe nói như thế, Trình Du Nhiên theo bản năng kéo tay Trình Nặc, quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước, muốn biết, trước mắt là tình huống thế nào.

Sắc mặt Viêm Dạ Tước vô cùng lạnh lùng, anh đương nhiên rõ Viêm Trung thân là quản gia bên cạnh ba, không có chuyện quan trọng, không thể nào rời đi.

Hiện tại, ông ta xuất hiện tại Hongkong, còn tới biệt thự của anh, xem ra chuyện này không thế lừa được nữa!

Dù sao, năm đó đúng là ba tìm bác sỹ chợ đen chữa trị cho anh, muốn tra chuyện này cũng không khó, chỉ là, động tác nhanh hơn so với bình thường.

Viêm Dạ Tước đứng lên, lạnh lùng liếc A Tư, lạnh lùng nói: "Dẫn anh ta đi."

A Tư bị mặt anh lạnh lẽo làm cho ngớ ngẩn, nhưng vị lão đại này thật đúng là đẹp trai, đợi chút, anh mới vừa nói gì?

Dẫn anh ta đi? Đây là tình huống gì, hơn nữa, mẹ con Trình Du Nhiên vẫn còn ở nơi này, anh ta làm sao có thể đi một mình?

"Vị lão đại này ——"

Lời còn chưa nói ra, đã bị Tiểu Nặc trợn mắt tròn trịa trừng, rất rõ ràng, thằng nhóc dùng cái vẻ mặt trước sau như một của cu cậu, cho anh biết nếu không đi, sẽ chờ chết.

A Tư cẩn thận cân nhắc, lại nhìn Tiểu Nặc và Du Nhiên, anh ta cũng không phải là không có nghĩa khí, nhìn thấy Trình Du Nhiên hơi gật đầu, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, đi theo Bôn Lang rời đi từ cửa sau.

Vậy mà, lúc này trong lòng Trình Du Nhiên khẩn trương vì người sắp xuất hiện, nghĩ thầm cô không phải nên mang theo Tiểu Nặc rời đi trước ư?

Ý nghĩ này vừa đến, Viêm Trung đã đi vào, thân hình cao lớn, nhìn qua chừng bốn mươi, lúc giơ tay cũng nhìn ra được là không phải người làm, mà có thể ở bên cạnh Viêm Lệnh Thiên lâu như vậy, tuyệt không phải thế hệ thông thường.

Ông ta đi vào trong ph