hít sâu một hơi, nuốt một ngụm nước bọt, là ai, là ai đem đồ ăn đến thử cô vào lúc này?
Cô quay đầu hướng nơi truyền tới mùi thơm, chỉ thấy trong tay Tiểu Nặc cầm nĩa và cái khay, thảnh thơi ngồi ở cách đó không xa, hai chân bắt chéo, ngước mắt nhìn mẹ, nói: "Mẹ, đừng phân tâm, mẹ nhất định có thể bắn trúng một phát này."
Nói xong, cu cậu đem một khối thịt nướng thơm ngát bỏ vào trong miệng, cử động này, quả thật muốn khiến Trình Du Nhiên tiến lên xách cu cậu ra.
Nhưng dường như cũng không chỉ có một mình cu cậu, phía sau cu cậu còn có bọn Văn Long và Đan Hùng, còn có quản gia, mọi người đều nướng thịt ở trong vườn hoa, thỉnh thoảng xem người luyện kỹ thuật bắn bên này, thật đúng là một sự hưởng thụ, nhưng nhìn lâu, cũng có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu, xem ra, chị dâu của bọn anh muốn luyện tốt kỹ thuật bắn, thật đúng là chuyện rất khó giải quyết.
Trình Du Nhiên nhìn bọn họ ở đó bầy thịt nướng, gân xanh trên trán đột nhiên dày đặc, thu hồi cử động vừa rồi, cầm súng đi tới hướng bọn họ.
"Các người muốn ăn thì không thể đi xa một chút à?" Trình Du Nhiên quát lớn.
Văn Long lắc đầu một cái, khóe miệng mang theo một tia cười tà, nói: "Chị dâu, chúng em đều vì chị mới nghĩ ra phương pháp này, chị còn mắng chúng em."
"Mẹ, lão đại nói rồi, mẹ không trúng thì không thể ăn, chúng con nướng thịt ở chỗ này, mẹ có thể nhân cơ hội len lén ăn." Tiểu Nặc đưa cái mâm cho mẹ, nhưng cu cậu đau lòng vì mẹ, đối với mẹ mà nói, có thể không mua quần áo đẹp, có thể không mua mỹ phẩm, nhưng ăn cơm, ngủ là chuyện cần thiết, hơn nữa, đây là khẩu vị mẹ thích nhất.
"Mẹ, đây là thím Vân làm đó."
"Thím Vân?" Trình Du Nhiên hơi kinh ngạc mà nhìn con trai.
"Chị dâu, thì ra trong nhà chị giấu một đầu bếp giỏi như vậy, không giới thiệu sớm, nhất định chờ lão đại kêu em đi mời người tới mới biết." Đan Hùng ăn một khối thịt nướng, mở miệng nói.
Lần này trở lại từ nhà họ Mộ, mọi người mở miệng ngậm miệng đều bắt đầu gọi cô là chị dâu, vào lúc này, cô bắt đầu nhớ nhung cảm giác Bôn Lang gọi mình là chị hai.
Nhưng là, thằng nhóc Đan Hùng kia nói gì, đi mời thím Vân tới?
"Lão đại nghe Tiểu Nặc nói chị thích ăn thức ăn thím Vân làm, cho nên, hôm trước hai chúng em liền mời bà ấy tới đây." Phi Ưng trầm giọng nói.
Lúc này, thím Vân đi ra từ trong biệt thự, trong tay còn cầm cơm chiên cô thích ăn nhất, đưa tới trước mặt cô, Trình Du Nhiên nuốt một ngụm nước bọt, cái này đích xác là hấp dẫn nhất, song lại cảm động, Viêm Dạ Tước thế nhưng đón thím Vân đến vì cô.
Được rồi, nếu tất cả bọn họ nói len lén ăn một chút là được, bởi vì cô thật đói bụng, nghĩ vậy, đang muốn đưa tay đón lấy bữa ăn thím Vân cho, ăn một miếng.
Liền bị một bàn tay vô cùng quen thuộc bao trùm lên đầu cô, cử động này hết sức quen thuộc, cũng chỉ có một người sẽ làm như vậy, dù không cần quay đầu lại cô cũng biết người nào.
Đáng chết, cô hóa đá trong nháy mắt!
Thân hình cao lớn của Viêm Dạ Tước đứng ở sau lưng cô, hơi thở lạnh lẽo khuếch tán, đúng vậy, sống lưng Trình Du Nhiên cảm thấy mát lạnh.
Cô chậm rãi lấy lại tinh thần, nhìn nét mặt không chút biểu tình kia, trong lòng vẫn còn tính toán xem phải nói thế nào.
Lại bị một câu nói của anh làm cho khiếp sợ, "Ăn xong, tôi dạy em luyện súng."
Trình Du Nhiên bị hóa đá lần nữa, lời này là anh nói sao? Anh thật sự đứng sờ sờ ở trước mặt mình, lời này là khạc ra từ trong miệng của anh.
Cô rốt cuộc thở dài một hơi, giống như là lấy được giải phóng, hưng phấn cầm cái mâm đi tới trước bàn, vừa ăn vừa khen: "Thím Vân, con thật sự quá nhớ món ăn thím làm."
Nói xong, cô hướng Viêm Dạ Tước hỏi: "Tay nghề của thím Vân rất tốt, anh không muốn thử một lần à?"
Cô làm ra bộ dạng rất rộng rãi, bảo Viêm Dạ Tước thử một lần, nhưng trong lòng cũng phỏng đoán anh sẽ không ăn, cô chỉ tùy tiện mở miệng nói một chút mà thôi.
Nhưng cô không ngờ chính là, Viêm Dạ Tước lại ngồi xuống đối diện với cô, đưa tay cầm lấy cơm chiên cô ăn, ăn vài miếng, Tiểu Nặc ầm ĩ muốn cướp đồ ăn.
Cử động của lão đại cũng làm cho mọi người có chút kinh ngạc, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, nói như vậy, lão đại sẽ không mắng bọn họ, song, thở phào nhất chính là Bôn Lang, anh ta rốt cuộc có thể tự do, cũng có thể ăn đồ ngon, bởi vì, lão đại nói anh sẽ tự mình dạy chị dâu.
Một lát sau Trình Du Nhiên mới thật sự hiểu, hậu quả của việc Viêm Dạ Tước đích thân ra tay là cái gì, đó là phương thức huấn luyện khổ nhất dồn xuống địa ngục, nếu trời cao còn có thể cho cô cơ hội lựa chọn lần nữa, vậy thì cô nhất định sẽ lựa chọn Bôn Lang dạy cho mình, trong môi trường ưu nhã học tập cho thật giỏi, tình nguyện không ăn một vài bữa cũng phải luyện tập tốt.
Nói như vậy, cô ít nhất sẽ không giống như hiện tại, bị nhốt vào mật thất, phòng xạ kích cách âm siêu tốt, cái bia gần ba mươi mét, bốn phía đều treo súng lục các loại.
Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, cúi đầu nhìn một khẩu súng trên mặt bàn, không, phải nói là một khẩu súng lục bị tháo rời linh kiện, không phải muốn bắn súng sao? Dùng chút linh kiện này thì cô bắn kiểu gì?
Lúc này, Viêm Dạ Tước đi tới bên người,