The Soda Pop
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210551

Bình chọn: 9.5.00/10/1055 lượt.

hất định sẽ đại loạn, chỉ sợ ngay cả tôi và đứa bé đều sẽ gặp nguy hiểm, cậu hãy giúp tôi."

"Không cần nói nhiều, cậu đưa bệnh án chồng cậu cho tôi, tôi muốn xem trước mới biết được." Trình Du Nhiên sảng khoái nói, bởi vì, cô có thể hiểu được tâm tình của cô ấy, nếu có người thương tổn tới Tiểu Nặc, cô cũng sẽ có biến hóa cực lớn, hơn nữa để cho mình mạnh mẽ bảo vệ tốt đứa trẻ.

Nghe Trình Du Nhiên nói lời này, lúc này Lâm mới yên tâm, lập tức cầm lấy bệnh án từ thuộc hạ giao cho Trình Du Nhiên, sau đó cười cười, nói: "Cám ơn."

"Hai chữ này vẫn nên nói sau đi."

Lâm gật đầu một cái, ánh mắt rơi vào trên người Tiểu Nặc, hỏi: "Lần trước tôi không có cơ hội hỏi cậu, ba Tiểu Nặc là ai vậy?"

Cô ấy vẫn luôn thắc mắc, Trình Du Nhiên sẽ đứa trẻ lớn như vậy, chỉ là, cô ấy tò mò, ba Tiểu Nặc là ai, không biết vì sao, đều cảm giác không phải chỉ là người bình thường, bởi vì từ trên người đứa bé này, cô ấy có thể nhìn ra điểm này. . . . . .

Nghe Lâm hỏi như thế, trong lúc nhất thời Trình Du Nhiên không biết trả lời thế nào.

Vậy mà, lúc này, Tiểu Nặc đang chơi trò chơi bỗng ngẩng đầu lên, nhìn Lâm, nói: "Cái vấn đề này con cũng hỏi mẹ rất nhiều lần, chính mẹ cũng không biết."

Trình Du Nhiên cười nhún nhún vai, tựa hồ đang nói cho Lâm, đúng như con trai tôi nói, dù sao, ba Tiểu Nặc là người nào, cô không muốn nói cho bất luận kẻ nào, dù là Lâm, bởi vì, trải qua những chuyện này, cô lo lắng chuyện truyền đi, sẽ mang đến nguy hiểm cho Tiểu Nặc.

"Cathy, cái này thật đúng là không giống cậu." Lâm có chút kinh ngạc, nhưng nhìn Trình Du Nhiên không muốn trả lời, cô cũng không hỏi nữa, nhưng trong lòng trước sau vẫn có chút ngạc nhiên, tại sao cô ấy trở thành thuộc hạ của Viêm Dạ Tước, hơn nữa, lấy trực giác của con gái, Viêm Dạ Tước còn rất lo lắng cho cô ấy, cô ấy cũng nghe theo Viêm Dạ Tước nói.

Ba người dùng qua trà chiều ở phòng ăn, Trình Du Nhiên mang theo con trai lái xe về nhà họ Mộ, ngày đó sau bữa tiệc nhà họ Lãnh, vài ngày rồi cô chưa về, không chừng họ nói mình gì rồi, nghĩ tới đây, hai người đi vào đại sảnh.

trong nhà họ Mộ, đám người làm đều không ngừng bận việc, ngay cả Vạn Tuyết Cầm cũng thu xếp khắp nơi, hình như hoàn toàn không để ý tới mẹ con họ trở lại, không chế nhạo mẹ con cô mấy ngày không trở về nhà, mà nhẹ nhàng liếc mắt một cái, cứ tiếp tục phân phó người làm đi làm việc.

Tiểu Nặc kéo kéo quần áo mẹ, nhỏ giọng nói: "Mẹ, bọn họ đang muốn làm lễ gì sao?"

"Tháng này không có ngày lễ gì, quản khỉ gió gì, đi, lên lầu ngủ." Trình Du Nhiên cũng lười trông nom những việc này, hẳn là mời khách quý đến nhà, dù sao không quan hệ đến cô, không bằng trở về phòng ngủ.

Trong lúc Trình Du Nhiên mang theo con trai bước chân đi, Nhã Cầm kêu họ ở cửa, nhìn coi bọn họ đồng nhất ăn mặc mộc mạc, nói: "Chị tôi bảo tôi nói cho các người biết, tối hôm nay anh rể mời khách đến nhà, các người cũng nên đi thay quần áo khác, đừng làm cho nhà họ Mộ chúng tôi mất thể diện."

"Nhà họ Mộ chúng tôi? Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, trước mắt cô là họ Vạn." Trình Du Nhiên liếc cô gái không biết trường hợp nói chuyện, thật là có điểm không biết sống chết.

Vạn Nhã Cầm tức giận sắc mặt tái xanh, nếu không có chị cô, nhà họ Mộ còn cái gì, sớm đã không có, hiện tại để cho cô ta hài lòng, sớm muộn gì cô ta cũng bị chị cô đuổi ra ngoài, nghĩ tới đây, sắc mặt cô giãn ra, đi hướng thang lầu, mở miệng nói: "Quân Nhiên, con xuống đây, mẹ con tìm con có chuyện đấy."

Quân Nhiên yên lặng đi xuống, trên mặt vẫn lạnh lùng, không nói gì, liếc mắt nhìn Trình Du Nhiên cùng Tiểu Nặc, sau đó đi tới chỗ Vạn Tuyết Cầm.

Không biết vì sao, mỗi lần nhìn đứa em trai này, cảm giác nó có rất nhiều tâm sự, có điều cũng không có quan hệ gì với cô, nghĩ vậy, cô đang muốn đi lên lầu.

Người làm chợt chạy vào, nói: "Phu nhân, lão gia cùng khách đến."

Lúc này, hai chiếc xe màu đen dài hào hoa lái vào cổng chính nhà họ Mộ, xe xuyên qua hoa viên, vòng qua ao nước, ngừng lại trước biệt thự.

Mộ Viễn Chi đẩy cửa cho người trong xe, ngay sau đó, bóng dáng cao lớn đi ra.

Hai người đi vào đại sảnh biệt thự, lúc này, người trong nhà, bao gồm Trình Du Nhiên cũng chưa lên lầu, nghe được âm thanh người làm kêu to, nhìn hướng cửa.

"Viễn Chi, anh trở lại, anh nói khách tới ư?" Vạn Tuyết Cầm mặc hoa lệ, khuôn mặt tươi cười yêu kiều đi tới, ánh mắt không khỏi rơi vào sau lưng chồng.

Vào lúc thấy người đàn ông sau người Mộ Viễn, bước chân của bà ta nhất thời cứng đơ, sắc mặt cũng có chút cứng đờ, này, đây không phải là. . . . . .

"Mộ phu nhân, quấy rầy." Giọng nói rất trầm thấp, điều này làm cho Trình Du Nhiên cảm giác hơi quen tai, song lúc người nói chuyện bước vào cửa, trong nháy mắt không chỉ là sắc mặt Vạn Tuyết Cầm cứng đờ, Nhã Cầm cũng có chút kinh ngạc nhìn người tới, ngay cả Trình Du Nhiên cũng sửng sốt.

Bởi vì người đi tới chính là Viêm Dạ Tước, hôm nay anh mặc toàn thân tây trang màu đen cắt xén hoàn mỹ, bọc lại bả vai bị thương của anh, mặt anh tuấn cứng cáp không nhìn ra bất kỳ biểu tình gì, cũng không nhìn ra anh còn bị thương, xoải bước đi vào, mặ