The Soda Pop
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210502

Bình chọn: 9.5.00/10/1050 lượt.

g đi, em cùng tôi."

Trình Du Nhiên tựa như đã quen với cử động đó của anh, trên mặt đầy bụi nâng lên nụ cười đẹp mắt, giơ tay lên làm một tư thế OK.

Phi Ưng và Bôn Lang nhìn một màn trước mắt, trong lòng cũng ngẩn ra, Viêm Dạ Tước xoay người, giơ tay lên ý bảo mọi người rút lui.

Rất nhanh, hai người hành động nhanh chóng chia làm hai đội che chở cùng bảo vệ nơi này, Viêm Dạ Tước tiện tay kéo Trình Du Nhiên, xoải bước rút lui hướng rừng cây, lần này anh làm hoàn toàn khác so với trước kia, anh không có đón lấy nguy hiểm mà lên và quên an nguy của mình, cuối cùng anh lựa chọn rút lui.

Mưa bom bão đạn, vô số tiếng nổ mạnh vang lên, trùng kích cực lớn, tốc độ bọn họ rút lui rất nhanh, giống như là Viêm Dạ Tước đã sớm có chuẩn bị, Đan Hùng mang theo đoàn xe tới tiếp ứng, Viêm Dạ Tước lôi kéo Trình Du Nhiên tiến vào trong xe, đoàn xe xuyên qua đường núi ngoằn ngoèo rút lui.

Kẻ địch đang muốn đuổi theo tới, lúc này chợt bị người dẫn đầu gọi lại, "Không đuổi theo."

Người đàn ông đi tới, khuôn mặt anh tuấn cương nghị dần dần hiện lên rõ ràng ở trong hỗn độn, người đàn ông này chính là Tần Tử Duệ, một thân quần áo màu đen, nhìn phương hướng đoàn xe biến mất.

"Tại sao không đuổi theo, lần này chúng ta hợp tác nói rõ là phải giết chết Viêm Dạ Tước!" Bả vai Diehl bị thương đi tới, mặt tức giận mà hỏi.

Tần Tử Duệ chậm rãi xoay người, mắt lạnh nhìn Diehl, "Tôi làm việc không cần bất luận kẻ nào đến nhắc nhở, bây giờ ông vẫn nên lo lắng cho chính mình đi!"

Nói xong, anh ta liền mang theo thuộc hạ rời đi, sắc mặt Diehl xanh mét, lần này không tiêu diệt gọn Viêm Dạ Tước, cuộc sống sau này của ông ta sẽ không dễ chịu, chỉ là, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua như thế, còn cô gái lừa gạt ông ta, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho!

Đoàn xe Viêm Dạ Tước đi về nhà cổ, Trình Du Nhiên hình như là mệt muốn chết rồi, ngồi ở trong xe liền ngủ mất, đầu lắc lư, cả thân thể đổ xuống ngủ, đầu tìm được một vị trí thoải mái, cọ xát, tiếp tục ngủ.

Vị trí thoải mái cho đầu cô chính là chân Viêm Dạ Tước, anh nhìn bộ dáng của cô, mày cau lại, đưa tay mơn trớn sợi tóc xốc xếch của cô cài ra sau tai, khuôn mặt ngủ say này thế nhưng lại có một loại cảm giác quen thuộc.

Phi Ưng và Bôn Lang ở bên cạnh nhìn, cũng không dám cất tiếng, chỉ liếc mắt nhìn nhau.

Lúc này, đoàn xe đã lái vào tòa nhà cổ, Phi Ưng nhanh chóng xuống xe mở cửa, "Lão đại, tay của anh có thương tích, để tôi đưa Trình tiểu thư trở về phòng nhé."

"Không cần! Các cậu tới thư phòng trước chờ tôi." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói, nhanh chóng ôm ngang người Trình Du Nhiên, sải bước đi vào nhà cổ, bọn Phi Ưng không thể làm gì khác hơn là nghe lời lão đại, đi thư phòng trước, vừa đúng đụng phải Tiểu Nặc từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy bọn họ trở lại, lập tức tiến lên hỏi: "Mẹ cháu đâu?"

"Cậu nhóc, bây giờ cháu tốt nhất không nên đi quấy rầy mẹ cháu." Bôn Lang khom người nói vẻ thần bí với cu cậu.

"Tại sao?" Tiểu Nặc mở to mắt, giống như những lời này đưa tới hứng thú cho cu cậu.

Bôn Lang chỉ cười cười, không trả lời rồi rời đi, Tiểu Nặc đứng tại chỗ, lạnh lùng khẽ hừ, "Không nói cho cháu thì chính cháu tự đi xem là được rồi, Lợi Ân, mày nói phải không."

Ngao ~ Lợi Ân đứng ở bên cạnh cu cậu, khẽ kêu một tiếng, giống như là đang trả lời cu cậu.



Ngoài cửa sổ, đêm đã về khuya, cả tòa nhà cổ hết sức yên tĩnh.

Trong phòng phong cách châu Âu, Viêm Dạ Tước nhẹ nhàng đặt Trình Du Nhiên lên giường.

Trình Du Nhiên giống như là một con mèo lười biếng, vừa kề sát tới giường đã chuẩn bị tìm một tư thế cùng vị trí thoải mái, quấn lấy chăn vào trong ngực.

Viêm Dạ Tước nhìn dáng vẻ cô ngay cả ngủ đều không an phận, nhăn mày, dọc theo bên giường ngồi xuống, đưa tay đắp chăn cho cô.

Trình Du Nhiên đang ngủ chợt dùng một tay hất tay anh ra, trong miệng lẩm bẩm: "Tôi không muốn anh phụ trách, tôi không muốn!"

Cô cau mày, gương mặt cau có, hình như mấy năm này thường nằm mộng, đêm hôm sáu năm trước, có lẽ, đối với cô mà nói, cô không quên được.

Viêm Dạ Tước không biết những cái này, nhưng lại bị những lời cô nói làm cho nét mặt không khỏi ngơ ngẩn, những lời này, dường như anh đã là từng nghe ở đâu rồi, dáng vẻ cô ngủ say, bất tri bất giác khiến anh đưa tay khẽ vuốt tóc cô lần nữa.

Trình Du Nhiên cảm thấy có cái gì ở trên mặt cô, có chút cảm giác nhột, đưa tay gãi gãi, chép chép đôi môi hồng, vẫn ngủ say ở chỗ cũ.

Tay anh sờ nhẹ đến mặt cô, ấm áp lan tràn từ ngón tay, chảy vào trái tim lạnh lẽo, anh lại rất thích nhìn cô ngủ say sưa, dáng vẻ an tĩnh, rồi lại nhớ dáng vẻ cô ngày thường so đo cùng mình, giống như là hôm nay, cô xông lại, thở phì phò nói đừng nghĩ giao cô cho người khác.

Ở trong thế giới của anh, cho tới bây giờ đều chưa từng có ấm áp như thế, chưa bao giờ có cảm giác đó, nhưng cũng tương đối quen thuộc. . . . . .

Ẩn núp ngoài cửa, bóng dáng nho nhỏ đang đứng, Tiểu Nặc lười biếng cắm hai tay vào túi, một đôi tròng mắt đen nhìn hình ảnh trong phòng, đưa tay sờ sờ cằm, ừ, lấy kinh nghiệm quan sát nhiều năm của cu cậu mà nói, xem ra lão đại Viêm thích mẹ, khóe miệng