hương Úc. Mà hắn đồng thời cũng quan sát biểu
lộ của cô.
Trong mắt Bạch Phương Úc chợt lóe lên tia kích động, cũng đau lòng
nhìn đứa trẻ. Âm thầm thở dài một hơi, Bạch Phương Úc dời ánh mắt nhìn
về Đường Hạo phía sau: “ Hạo, em nghĩ em nên trở về khách sạn! Anh ở lại cùng con nhé!”
Nghe tiếng khóc kịch liệt bên tai, Đường Hạo nhẹ nhàng gật đầu: “ Anh không tiễn em được!”
“ Yên tâm! Em đi một mình được! Về khách sạn, em sẽ gọi điện cho anh!” Hiện tại, thẳng bé đang kích động như thế này, cô tốt nhất là nên đi.
Đợi một thời gian sau, cô sẽ từ từ nói chuyện, làm thân với nó. Về điểm
này, cô rất tự tin bản thân sẽ làm được.
Bạch Phương Úc nhìn hai cha con trước mặt, có chút luyến tiếc rời đi.
“ Cô chờ chút! Chưa cần phải đi!” Dương Dương dùng sức đẩy cánh tay to của ba nó ra, nhảy xuống mặt đất.
“ Dương Dương, làm sao vậy?” Bạch Phương Úc khó hiểu nhìn cậu bé. Chẳng lẽ đứa bé này lại thay đổi, yêu quý mình nhanh như thế sao? Cậu bé muốn mình ở lại?
Dương Dương bước nhanh lên lầu. Chỉ thấy sau đó, từng kiện quần áo được ném từ trên lầu xuống sàn nhà tầng dưới.
Đường Hạo cùng Bạch Phương Úc đều choáng váng, mắt nhìn từng kiện quần áo đáng bay xuống.
“ Đồ phụ nữ xấu xa giả dạng mẹ của tôi, dụ dỗ ba, lừa gạt tôi! Tôi ghét cô! Tôi ghét cô….”
Sắc mặt Đường Hạo cho tới bây giờ cũng chưa từng có đen như vậy,
ngẩng đầu lên nhìn cái đầu nhỏ lộ ra từ ban công trên lầu, quát: “ Dương Dương, con càng lúc càng quá phận rồi đấy! Không còn giáo dưỡng nữa ư?”
Edit: Meimoko
_____
“ Tiếp nhận một bà mẹ kế thì mới là có giáo dưỡng hay sao? Vậy thì con tình nguyện không có giáo dưỡng!” Dương Dương đứng ở thang lầu, cúi đầu xuống phía dưới nói, “Đồ phụ nữ xấu xa, nhặt lấy quần áo của cô rồi biến đi!”
Nhìn thấy Dương Dương càng ngày càng quá phận, Đường Hạo thật sự rất
tức giận. Hắn không muốn thấy con đi theo hắn mà trở nên không hiểu
chuyện, như vậy hắn sẽ trở thành một người cha vô trách nhiệm!
Chỉ thấy, hắn sắc mặt khó coi đến dị thường bước lên trên lầu.
Đứng ở lầu hai, Dương Dương thật tâm mà cảm thấy ba đang muốn tiến
lên đánh mình, thất kinh mà không biết trốn đi chỗ nào. Nhưng, nó vẫn
ngang bướng hô to: “ Ba không thích con! Ba vì người phụ nữ khác mà đánh con! Con ghét ba! Con ghét ba….”
Đường Hạo không bởi vì lời nói của con mà thả chậm bước chân. Hắn nhất định phải cho Dương Dương một bài học.
Không phải là bởi vì thằng bé ngăn cản hắn cùng Bạch Phương Úc kết giao, mà chính là hiện tại thằng bé không có bộ dạng của một đứa bé ngoan.
“ Đường Hạo, anh không thể đánh Dương Dương được!” Lúc Đường Hạo bước lên cầu thang, Bạch Phương Úc chạy nhanh lên phía trước ngăn cản hắn, hai tay giữ lấy vai hắn.
“ Em bỏ ra!”
“ Không cho! Đường Hạo, thằng bé chỉ là nhất thời chưa thể tiếp nhận được thôi! Anh không thể đánh nói, xin anh đấy!” Vừa nói, nước mắt của cô rầu rĩ rơi xuống, khiến cho người nhìn đau lòng không thôi, “ Nếu như anh thật sự muốn để Dương Dương tiếp nhận em thì xin anh đừng
đánh nó! Từ nay về sau, em sẽ từ từ đến đây! Em rất thích Dương Dương,
tin rằng thằng bé cũng sẽ thích em, được không?”
Nhìn cô khóc, Đường Hạo nặng nề thở dài một hơi. Chết tiệt, hắn không có cách nào từ chối yêu cầu của cô. Bộ dạng khóc lóc như hoa lê dầm mưa của cô và Tiểu Ngưng giống hệt nhau.
Nhìn cơn giận của hắn vơi đi vài phần, Bạch Phương Úc mới ngẩng đầu nói với cậu bé trên lầu: “ Dương Dương đừng khóc! Khóc sẽ làm con mắt xấu lắm! Cô sẽ cầm quần áo đi, được chưa? Cậu bé ngoan!”
Không biết bởi vì cô ta sẽ đi hay là vì ba chữ ‘cậu bé ngoan’kia
khiến Dương Dương ở trên lầu thôi không hò hét nữa. Nhưng mà, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện càng nhiều sầu nào và khổ sở.
A di trước mắt vô luận là hình dáng hay tiếng nói đều rất giống mẹ.
Mẹ cũng hay gọi nó là ‘cậu bé ngoan’. Nhưng nó chỉ có thể nói tiếng ‘dạ’ vói mẹ của nó thôi. Người này căn bản không phải là mẹ của nó.
Bạch Phương Úc nhặt từng kiện quần áo lên, sau đó từ trong nhà vệ
sinh lấy ra những thứ đặc biệt thuộc về cô, nhét tất cả vào trong một
bọc to.
Đường Hạo giúp cô nhặt quần áo lên, nhưng không có nói lời xin lỗi với cô.
Lúc Bạch Phương Úc đi ra khỏi căn biệt thự, Dương Dương mặt trắng đến không còn chút máu nào liếc nhìn ba của mình, sau đó mới chậm rãi đi
xuống lầu.
Đường Hạo ngồi trên ghế sô pha, châm một điều thuốc lên hút, không để ý đến con của mình.
“ Cũng là vì cô ta có vẻ ngoài giống mẹ nên ba mới thích cô ta
sao? Ba, cho dù cô ta có giống mẹ như thế nào thì cũng không phải là mẹ
của con! Cô ta không thể thay thế mẹ của con được!”
Đường Hạo nặng nề nhả ra một làn khói đen, nhắm chặt mắt lại. Hắn cho tới bây giờ không phải bởi vì Bạch Phương Úc giống hệt Tiểu Ngưng nên
mới yêu thích cô. Điểm này, hắn hoàn toàn tin tưởng.
Trước đó vài ngày, hắn đã tự hỏi chính mình, có phải đã thay lòng đổi dạ rồi hay không? Có phải hay không đã thích người phụ nữ tên Bạch
Phương Úc?
Nhưng hiện tại, hắn càng lúc càng cảm th