t cuộc là muốn làm gì.” Dương Lịch tuy nói như vậy, nhưng vẫn nhận ly
nước trong tay Lộ Đố, không một chút hoài nghi, một hơi đem uống hết.
““““““““““““““““““““““““““
“Cậu đừng khóc nữa, nói cho mình biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra được
không.” Mật Nhu thương tâm đem Kính Huyễn ôm ở trong ngực của mình, nhưng phải
làm rõ ràng đến cùng là có chuyện gì xảy ra.
“Ngày hôm qua lúc mình đang thử quần áo cưới, thì bệnh viện gọi điện tới cho
mình, nói một cặp vợ chồng trung niên xảy ra tai nạn trên đường cao tốc, bệnh
viện tìm được số điện thoại của mình qua danh sách của họ, gọi mình tới xác
nhận, nhưng mình vừa nhìn thì đó là ba mẹ mình, mình không nghĩ tới sự việc trở
thành như vậy, trước một ngày kết hôn ba mẹ của mình lại xảy ra tai nạn.” Kính
Huyễn ở trong ngực Mật Nhu khóc đến đau lòng, không khống chế được nước mắt.
“Cậu đừng như vậy nữa được không, cô chú nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cậu họ
sẽ đau lòng, không yên tâm rời đi.” Mật Nhu tựa như an ủi vỗ nhẹ bả vai Kính
Huyễn, sau đó im lặng, để cho Kính Huyễn ở trong lòng cô khóc cho thỏa, như vậy
lòng Kính Huyễn sẽ dễ chịu hơn một chút.
“Kính Huyễn, lúc cậu đi, có nói cho Dương Lịch biết không?” Mật Nhu thấy Kính
Huyễn không còn đau khổ như lúc mới đến, tâm trạng cô đã khá hơn, nghĩ đến có
thể lúc ra ngoài Kính Huyễn không nói với Dương Lịch, lên tiếng hỏi.
“Mình không nói, mình muốn yên tĩnh một mình.” Thanh âm Kính Huyễn khàn khàn
nói, bởi vì khóc, mắt cũng sưng đỏ.
“Chúng ta gọi điện thoại nói với Dương Lịch một tiếng, nếu không anh ấy sẽ lo
lắng tìm kiếm cậu đó.” Mật Nhu biết tính Dương Lịch, không tìm thấy Kính Huyễn,
thì anh vẫn ở bên ngoài tìm kiếm.
“Không cần, bây giờ mình về, cậu dẫn mình trở về có được?” Kính Huyễn nghĩ đến
nụ cười ôn hòa của Dương Lịch, ngay lúc này cô muốn nhìn thấy anh.
“Được, trước tiên cậu thay bộ đồ này ra, bên ngoài trời lạnh lắm.” Mật Nhu
không đồng ý nhìn bộ quần áo mòng manh trên người Kính Huyễn, mở tủ lấy áo
khoác cho Kính Huyễn mặc vào.
“Ưhm.” Kính Huyễn không phản đối mặc vào, tuy nhiên hai người cũng không biết,
khi họ trở về, cũng là lúc trái tim đau đớn hơn.
“Cô cho cái gì vào trong nước?” Cảm thấy thân thể mình càng ngày càng khác
thường, Dương Lịch trợn to hai mắt nhìn Lộ Đế.
“Em không bỏ cái gì hết, nước là anh lấy cho em, ngược lại phải hỏi anh mới
đúng.” Lộ Đế giả bộ ngu nói, làm sao có thể nói cho Dương Lịch biết cô bỏ thuốc
vào trong nước.
“Cô ra khỏi phòng này, ra khỏi đây.” Coi như là anh ngu, nhưng Dương Lịch cũng
biết Lộ Đế bỏ thuốc, đáng chết, lại là “xuân dược “, Dương Lịch tức giận muốn
đem Lộ Đế đuổi ra khỏi phòng.
“Em không muốn đi, Dương Lịch, anh không đuổi em rời khỏi đây được không?” Lộ
Đế nhìn dược hiệu càng ngày càng bộc phát, tính toán trì hoãn một ít thời gian
chờ dược hiệu phát tác toàn bộ, nếu như là thuốc bình thường, thì cô sẽ không
dám cho Dương Lịch dùng, cũng chỉ là thuốc sinh ra ảo giác, vậy thì không có
vấn đề gì.
“Kính Huyễn, Kính Huyễn, em là Kính Huyễn thật
sao?” Dương Lịch thần thể lảo đảo say nhìn Lộ Đế, Kính Huyễn cùng Lộ Đế hai
gương mặt cứ di chuyển không ngừng, Dương lịch mơ hồ nhìn Lộ Đế.
“Đúng vậy, em là Kính Huyễn đây, anh Dương, anh làm sao vậy?” Lộ Đế theo lời
cua Dương Lịch nói, tay từ từ ôm chặt cổ của Dương Lịch, ở bên tai Dương Lịch
nhẹ nhàng nói, bây giờ bị nhận nhầm thành Kính Huyễn cũng không sao, chờ sau
khi qua chuyện này thì anh Dương sẽ thuộc về mình.
“Kính Huyễn thật sự là em, em vừa đi đâu vậy?” Dương Lịch ôm hông Lộ Đế, đầu
tựa trên vai hỏi.
“Tâm tình em vừa rồi không vui nên ra ngoài đi dạo, anh xem không phải là em đã
về rồi sao?” Lộ Đế thấy Dương Lịch nhìn mình thành Kính Huyễn, trong lòng cảm
thấy khó chịu nhưng vẫn phải giả vờ nói, cô không muốn mất đi anh Dương, cô đã
làm nhiều việc như vậy rồi, bao gồm cả chuyện hại chết cha mẹ Kính Huyễn.
“Kính Huyễn, anh nóng quá” Dương Lịch khẩn trương cởi hết đồ trên người mình
ra, trong chốc lát nửa người trên đã không còn một mảnh vải nào che thân cả.
“Anh Dương, anh nóng sau, vậy để em giúp anh hạ nhiệt có được hay không?” Lộ Đế
người mềm xuống như người không xương ngã vào người Dương Lịch, cái miệng nhỏ
nhắn từ từ đặt xuống môi của Dương Lịch một nụ hôn nóng bỏng, chính là muốn
Dương lịch từ trên người mình đốt nóng lên.
“Kính Huyễn, em hiện tại thật tình nguyện ý giao thân mình cho anh sao?” Dương
Lịch dù rất muốn “Kính Huyễn”, nhưng là tôn trọng hỏi “Kính Huyễn” chỉ vì Kính
Huyễn nói muốn ở đêm đầu tiên kết hôn giao hết cho mình.
“Thật, anh Dương em nguyện ý” Lộ Đế mặc dù trong lòng không hiểu tại sao anh
Dương lại hỏi như vậy, nhưng hiện tai cô cũng không muốn suy nghĩ nhiều nữa,
mục đích của cô cũng sắp đạt được rồi.
“Kính Huyễn, anh sẽ dịu dàng” Giống như sợ Kính Huyễn đổi ý, Dương Lịch sau khi
hỏi xong liền bá đạo ôm lấy Lộ Đế, đi vào bên trong.
“Kính Huyễn, cậu không mang theo chìa khóa à?” Mật Nhu ở trong lòng phỏng đoán
Dương Lịch vẫn có thể chưa về, yên lặng đi đến bên cạnh Kính Huyễn hỏi.
“Mình không có lấy chìa kh