XtGem Forum catalog
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325313

Bình chọn: 7.00/10/531 lượt.

g làm gì Kính Huyễn.” Căn bản Diêm Hỏa ngay cả suy nghĩ cũng không liền cự tuyệt đề nghị của Húc

Nhật, đáng cười “` Bản thân phải rất vất vả mới tranh thủ được nói

chuyện riêng với Kính Huyễn.

“Không được, tôi chính là lo lắng về anh, mới phải cùng Kính

Huyễn đi lấy sợi dây, nếu là người khác tôi còn có thể chấp nhận, lời

của anh, không thể.” Diêm Hỏa có lẽ không lường trước được cam đoan của

mình đổi lấy phòng bị lớn hơn của Húc Nhật, chẳng lẽ trước đây anh khó

làm cho người ta tin tưởng?

“Nếu anh nhất định phải đi, vậy tôi đây cũng không lấy dây

chuyền nữa.” Hắc hắc “` uy hiếp tuyệt đối, sau khi nói xong Diêm Hỏa còn khiêu khích nhìn Húc Nhật, ánh mắt kia quả thực giống như đang nói, tôi không cho anh đi cùng, anh có thể làm gì tôi?

Húc Nhật nhìn Diêm Hỏa khiêu khích, giận đến sắc mặt anh nhất thời trở nên xanh mét, nắm chặt tay lại, nếu không phải có Kính Huyễn

đứng ở đây, nắm đấm của mình đã sớm tung lên, đâu quản hắn có phải tổng

tài của Ảnh Hỏa gì đó hay không.

“Húc Nhật, anh không cần lo lắng, anh đừng quên, em có đai

đen Taekwondo, yên tâm đi, nếu là anh ta dám làm gì với em em sẽ đánh

cho anh ta thật thảm hại.” Kính Huyễn kéo Húc Nhật còn đang tức giận

qua một bên nói nhỏ, cam đoan với Húc Nhật còn đang lo lắng cho mình.

“Vậy em phải cẩn thận một chút, anh ở đây chờ em xuống, mau

mau xuống.” Húc Nhật trừ thỏa hiệp còn có thể làm cái gì, anh cũng từ

Mật Nhu biết Kính Huyễn coi trọng cái dây chuyền kia bao nhiêu, cho nên

Kính Huyễn kiên trì như vậy cũng là phản ứng bình thường.

“Yên tâm, em lấy được dây sẽ xuống, đâu phải đi làm cái gì.”

Kính Huyễn vỗ vỗ bả vai Húc Nhật như người anh em, bày tỏ anh không cần

lo lắng.

“Xong chưa? Bữa tiệc cũng sắp bắt đầu.” Diêm Hỏa bị lạnh

nhạt, đứng một bên nhìn Kính Huyễn cùng Húc Nhật cử chỉ thân mật, giọng

nói chua chua, Kính Huyễn còn vỗ vai Húc Nhật, thật là, nói cái gì mà

nói lâu vậy.

“Được rồi, đi nhanh đi, nếu anh dám gạt tôi anh nhất định sẽ

chết.” Kính Huyễn trên đường đi lấy dây chuyền, giơ nắm đấm lên uy hiếp

nói.

“Đại Tiểu Thư, anh đâu dám lừa em?” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn

mặc lễ phục hoa lệ, động tác cũng đáng yêu như thế, không nhịn được

cười ra tiếng.

“Hừ hừ `Kính Huyễn hừ hừ hai tiếng, sau đó ngoan ngoãn đi theo Diêm Hỏa.

“Dây chuyền đâu? Sao còn không đi lấy?” Kính Huyễn đi theo

Diêm Hỏa vào phòng của anh, không nghĩ tới Diêm Hỏa đóng cửa lại, vẫn

nhìn chằm chằm vào mình, cũng không nói chuyện, cũng không đi lấy dây

trả lại cho mình, Kính Huyễn thiếu kiên nhẫn mở miệng phá vỡ không khí

im lặng này.

“Không cần gấp như vậy, dây chuyền anh nhất định sẽ đưa cho

em, chỉ là trước đó chuyện giữa chúng ta cần phải nói rõ ràng mới được.” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn thiếu kiên nhẫn mở miệng, thanh âm rất lười

biếng nói.

“Giữa chúng ta có chuyện gì để nói, phải nói thì nói mau, tôi còn phải lấy dây chuyền của tôi.” Kính Huyễn đã sớm đoán được anh không thể nào dễ dàng như vậy liền đem dây chuyền lấy ra, khoát khoát tay kêu Diêm Hỏa nói tiếp, bản thân cũng đang nhìn căn phòng một chút, cuối

cùng lựa chọn ngồi xuống sô pha thoạt nhìn rất thoải mái.

“Em thật đúng là tùy tiện, chẳng lẽ một chút em cũng không

khẩn trương anh sẽ làm gì với em sao?” Diêm Hỏa nhìn bộ dạng thảnh thơi

của Kính Huyễn, bất đắc dĩ cười hỏi cô.

“Anh có thể làm gì với tôi? Tôi thấy anh cũng không phải là

loại mặt người dạ thú chứ?” Kính Huyễn thông minh lấy vấn đề hỏi ngược

lại Diêm Hỏa, nghĩ rằng anh cũng không thể trả lời phải

“Ách““ Không nói cái này nữa, có phải em thật sự quên anh

rồi?” Diêm Hỏa không nghĩ tới cũng bị Kính Huyễn đánh một đòn, không thể làm gì khác hơn là chầm chậm chuyển đề tài.

“Những lời này của anh đã hỏi rất nhiều lần rồi, tôi cũng trả lời rất nhiều lần là không nhận ra, anh có phiền hay không vậy? Anh

không phiền nhưng tôi phiền.” Lại nữa, lại nữa, mình cũng nói không biết còn hỏi, Kính Huyễn đối với hành động ngu ngốc bất lực của Diêm Hỏa chỉ có thể trừng mắt với không khí.

“Vậy em có nhớ năm năm trước em cùng một người đàn ông đến

khách sạn?” Diêm Hỏa không nhìn ánh mắt xem thường Kính Huyễn tặng cho,

tiếp tục hỏi vấn đề của mình.

“Tôi đã sớm quên người đàn ông kia bộ dạng thế nào rồi.” Kính Huyễn tùy tiện đáp trả vấn đề của Diêm Hỏa, cái vấn đề này thật sự là

xấu hổ muốn chết.

“Người đàn ông kia chính là anh, em biết không? Anh tìm em

suốt năm năm rồi, Kính Huyễn.” Diêm Hỏa thấy Kính Huyễn không trả lời,

tức giận hai tay đặt lên vai Kính Huyễn rống lên, mình khổ cực tìm cô

ấy như vậy, cô ngược lại rất tốt, cái gì cũng quên hết.

“Cái gì? Anh vừa mới nói gì?” Kính Huyễn không thể tin được

nhìn Diêm Hỏa tức giận, ông trời, cô vừa nãy có nghe lầm hay không, anh

ta nói mình là người đàn ông tối hôm đó?

“Em không có nghe lầm, anh vừa nói anh là người đàn ông cùng

vào khách sạn với em tối hôm đó.” Diêm Hỏa nhìn bộ dạng Kính Huyễn không chịu chấp nhận, không thể làm gì khác hơn là nói lại lần nữa cho Kính

Huyễn.

“Tại sao có thể như vậy? Anh chính là người đàn ông tối đó,

trời ạ.” Kính Huyễn chợt