ười gây họa cũng rất phiền não
đi đi lại lại bên cửa sổ, nghe thấy tiếng mở cửa, không thèm nhìn là ai đã quát
lên.
“Đi ra ngoài, đừng làm phiền tôi”. Diêm Hỏa giật ống chuyền nước biển, quay
ngược phía Kính Huyễn quát, Kính Huyễn không chuẩn bị tâm lý bị dọa cho một
cái.
“Bây giờ em đã hiểu vì sao mấy cô y tá sợ không dám vào rồi, không biết tính
khí anh lại hư như vậy”. Kính Huyễn tức giận trừng mắt liếc bóng lưng Diêm Hỏa,
đem thuốc đặt vào chỗ duy nhất không bị phá hủy trên giường, dựng ghế, nhặt đơn
thuốc bị ném dưới đất lên.
“Ngươi không nghe nói à, cút... Kính Huyễn, em rốt cuộc tới rồi.” Diêm Hỏa nghe
thấy một giọng nói sau lưng mình, nghĩ là y tá đến, đang tức giận vì không thấy
Kĩnh Huyễn muốn nổi cáu với cô y tá này, câu chưa nói hết, liền nhìn thấy Kĩnh
Huyễn, liền nuốt vào trong bụng.
“Sao, không chào mừng em à? Vậy em đi nhé.” Kính Huyễn cố ý vặn vẹo Diêm hỏa,
nhướn lông mày, toan để lại cái chăn đang gấp dở bỏ đi.
“Không cần, anh không cho em đi, em biết không? Anh tỉnh dậy không thấy em, sợ
em đã bỏ anh đi rồi.” Diêm Hỏa thấy Kính Huyễn định đi liền ôm lấy cô từ phía
sau, đầu tựa vào cổ cô, động tác khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng cảm thấy mập mờ
còn thêm cả lời nói.
“Có cái gì mà sợ chứ, không phải là trẻ con, anh xem căn phòng bị anh biến
thành cái gì rồi, không nghĩ là tính khí anh là xấu như thế.” Kính Huyễn không
có nhiều tế bào lãng mạn, Diêm Hỏa vừa nói những lời tình cảm như vậy với cô,
còn cô thì như cọc gỗ chỉ vào căn phòng lộn xộn cho Diêm Hỏa nhìn.
“Anh muốn nhanh chóng nhìn thấy em, em biết không, anh gặp ác mộng, thấy em
mang hai tiểu bảo bối rời khỏi anh, đến một nơi anh không tìm thấy, anh không
muốn như thế, anh đã tìm em hơn 5 năm, anh không muốn phải tìm thêm phút nào
nữa”. Diêm Hỏa vừa rời khỏi ác mộng vẫn còn sợ, cho nên vừa tỉnh lại mới như
điên dại muốn tìm Kính Huyễn.
“Chỉ là mơ thôi, không có gì phải sợ, chẳng lẽ anh là tiểu quỷ nhát gan?” Kính
Huyễn nghe Diêm hỏa nói, dịu dàng nói với anh, cô không nghĩ Diêm Hỏa lại sợ
mình bỏ đi như thế, cho đến giờ cô cũng chưa biết yêu là thế nào, biết đáp lại
Diêm Hỏa ra sao đây?
“Đúng vậy, anh đúng là tiểu quỷ nhát gan, anh sợ muốn chết, anh sợ em rời xa
anh. Em không biết giấc mơ kia chân thật đến thế nào đâu, Kính Huyễn, hứa với
anh, em sẽ không rời bỏ anh.” Diêm Hỏa chỉ nghĩ đến giấc mơ kia đã cảm thấy sợ
hãi, anh thấy rất chân thật, vội vàng muốn có đáp án, muốn Kính Huyễn hứa sẽ
không rời bỏ anh, chỉ có như vậy anh mới yên tâm được.
“Ạch, này” Kính Huyễn nhìn Diêm Hỏa đầy hi vọng chờ đáp án của mình, nhất thời
không biết nói gì, tự hỏi lòng mình, liệu có thể không rời khỏi anh không?
Không có đáp án, không biết có hay là không, vốn định trả lời có, nhưng lỡ ngày
nào đó mình bỏ đi chẳng phải là hại anh sao. Nhưng nếu trả lời không, trong
lòng lại thấy đau đớn, thật phiền phức, rốt cuộc bản thân mình muốn gì, tại sao
một vấn đề đơn giản như thế mà không tìm được đáp án.
“Sao em lại do dự, chẳng lẽ em phải rời bỏ anh sao, không được, Kính Huyễn, em
đừng rời bỏ anh, sau này anh sẽ không còn phong lưu như trước nữa, chỉ một lòng
với em thôi.” Diêm Hỏa thấy Kính Huyễn chần chừ không trả lời, nhất thời nóng
nảy, tại sao thâm tâm anh nỗi sợ hãi ngày càng lớn.
“Em... Thôi chúng ta đừng nói chuyện này nữa, anh mau uống thuốc đi, bây giờ
anh đang là bệnh nhân đấy.” Kính Huyễn không biết trong lòng mình lúc này rốt
cuộc đang do dự điều gì, không phải những đoạn này trong phim đều rất cảm động
sao: nữ chính ôm vai nam chính sau đó tình tứ nói ra tâm nguyện của mình? Sao
thực tế lại không phải như vậy, trời ạ, đau đầu quá.
“Không cần, chẳng lẽ tiếp nhận anh khó khăn với em đến thế sao?” Diêm Hỏa nhìn
phản ứng của Kính Huyễn, trong lòng cũng có phần nguội lạnh, ánh mắt tràn đầy
bi thương.
“Không phải nguyên nhân từ phía anh, chỉ là
chuyện của em”. Kính Huyễn nhìn ánh mắt thương tổn của Diêm Hỏa trong lòng cũng
thấy không dễ chịu. Nhưng cô cũng không muốn cho anh một lời cam kết không chắc
chắn, như thế chẳng khác nào cho anh một tia hi vọng, đã hi vọng sẽ có thất
vọng, tổn thương, cô lại không biết rõ tâm ý của mình, sau này sẽ quyết định ra
sau.
“Em đừng lừa gạt anh, anh biết rõ không xứng đáng với em, em ra ngoài đi, anh
muốn yên lặng một mình.” Diêm Hỏa nhắm mắt lại, không để mình rơi nước mắt
trước mặt Kính Huyễn, chỉ về phía cửa kêu cô ra ngoài, lý trí của anh đã ở trên
bờ vực sụp đổ.
“Diêm Hỏa, em...” Kính Huyễn nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng không
khỏi chua xót, định nói lại bị anh cắt đứt.
“Em đừng nói gì nữa, anh chỉ cần yên lặng một mình là được rồi, anh là bệnh
nhân, anh cũng cần nghỉ ngơi, cho nên em đi ra ngoài đi” Diêm Hỏa không muốn
nghe Kính Huyễn nói nữa, cầu khẩn cô đi ra, anh chưa bao giờ nghĩ mình lại có
ngày khổ sở như vậy, có thể đây chính là báo ứng.
“Ừm, vậy em đi ra ngoài, tối em lại đến”. Kính Huyễn đau lòng nhìn Diêm Hỏa,
nghĩ thầm để anh ấy lại một mình cũng tốt, lúc đó anh ấy sẽ biết anh ấy và mình
không xứng đôi đến cỡ nào.