Mây Gió Đổi Thay

Mây Gió Đổi Thay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321860

Bình chọn: 9.00/10/186 lượt.

âu!

Bà nhắc đến nhân khẩu, chẳng biết có ý khen chê thể nào.

Tôi chợt nhớ đến bà không ở cùng con dâu chỉ vì bà mẹ mình chiếm lấy hết quyền

lợi, đối với bà mà nói, lời nói chẳng thấm vào đâu.

Thấy mẹ chồng và Bái Bái vào phòng thay đồ, tôi nhìn Cẩm Xương chờ ý kiến của

anh.

– Chúng ta theo họ ra ngoài dùng cơm đi!

– Chúng ta hai người cứ ở nhà dùng cơm, để cho hai bà cháu đi đi, vậy không

được sao? – Tôi có ý gây lại anh.

– Cần gì phải dành lấy thể diện như vậy? Hai bà cháu đó bộ xa lạ với em sao?

Đương nhiên, tôi có thể bỏ đi về phòng, mặc họ liên kết ra đi! Nhưng rồi sẽ ra

sao? Một mình mình nằm dài trong căn phòng đến tối! Lúc trở về thì cũng là

chồng và con gái, cốt nhục đâu thể lìa, rồi đâu cũng vào đấy.

Thôi thì nuốt giận là xong.

Bữa ăn tối không phủ nhận là có những chuyện vui cười, thể nhưng lòng tôi vẫn

có điều không vui.

Rốt cục có phải là tôi hẹp hòi? Nếu hỏi Cẩm Xương, anh ta nhất định là cho vậy.

Đứng giữa vợ và mẹ, thông thường, anh ta sẽ chọn người thứ hai, tôi không phải

là đứa con hiếu thuận cho lắm.

Nhưng câu chuyện của bà mẹ chồng, hữu ý hay vô ý, thậm chí còn làm hại đến chí

khí và vẻ nghiêm cẩn của tôi, và tôi rất lạ lùng sao Cẩm Xương chẳng để ý đến.

Không phải sao? Tại sao trong suốt bữa ăn bà ta cứ lôi vấn đề di dân ra mà nói,

như:

– Cả nhà chị Biểu cuối tháng này sẽ di cư sang Canada. Đàn bà vậy thật chẳng

đáng! Chị ta muốn chồng với con gái định cư ở Vancouver.

Tôi và Cẩm Xương không lên tiếng vì bà cụ đang hứng chí:

– Anh Cầu chỉ là viên chức quèn, đâu có tư cách di dân độc lập được. Chị Cầu

buôn bán trên thương trường, nhưng đừng xem thường cửa hàng trang sức nho nhỏ

đó, lợi tức cả năm chẳng phải vừa, nếu không thì sao lại té ra mấy cái nữa. Ít

ra cũng năm bảy vạn đấy. Một tay chị ta lo cho cả gia đình, ai mà chẳng biết

tiếng. Mẹ đây chỉ là đàn bà tầm thường, chỉ biết sinh con đẻ cái, ngày ba bữa

nấu ăn, thật chẳng ra trò!

Tôi như ngồi trên bàn chông, còn bà thì vui cười tít mắt và còn gắp thức ăn cho

vào chén của tôi.

Lòng uất ức nhưng không thổ lộ được.

– Chị Cầu chỉ buôn bán vậy mà lo được di dân, lo hết cho cả chồng con! Đàn bà

như vậy chẳng kém gì đàn ông, đưa cả nhà ra nước ngoài lập nghiệp, ai cũng phải

ham. Trong tương lai, Bái Bái cháu ta cũng phải thành một nữ hào kiệt mới được.

Bái Bái vừa gắp thức ăn, nói:

– Đừng trông mong cao quá ở con, làm cho con khó chịu lắm!

– Ái dà! Bà nội chỉ có một mình cháu, bất kể là trai hay gái gì cũng chỉ trông

chờ ở cháu, nếu không thì còn trông vào ai chứ? Nội nói thực, trai gái không hề

gì, hễ ra làm ăn là tốt! Cháu thấy gì Uất Chân đó chứ, lại còn có Mạnh Thính

Đồng ... người ta nói giàu son thì đỏ, chỉ trừ phi con không có đầu óc.



Về đến nhà, không nhịn được tôi hỏi Cẩm Xương:

– Anh có nghe mẹ anh nói có chỏi tai không?

– Trong lòng anh cứ bất định, anh sớm biết thể nào em cũng hỏi vậy!

– Cẩm Xương ...

Tôi rất khó chịu.

– Thế nào? Em không thể trách bà cụ nói thực đó chứ!

– Em thực sự vô dụng vậy sao?

– Nếu mẹ anh khen em vài câu là em liền vui hay sao?

Tôi không nói.

– Chuyện ở công ty không ngày nào là không có. Nếu nghe vài câu đụng chạm sinh

ra bực bội, lại muốn có người an ủi mới được sao? Người chưa tiếp xúc với đời

mới suốt ngày thấy mình ẩn khuất.

– Cẩm Xương, nói vậy anh đi làm chắc khó khăn lắm?

– Lên núi đao, xuống biển dầu, nếu không phải là chuyện của cá nhân anh.

Em thay thế được sao?

Cẩm Xương quay người lại, tỏ ý muốn ngủ.

Tôi nhìn lên trần nhà, chẳng biết phải làm thế nào.

Bây giờ mà đi làm thì có trễ quá không? Có ai lại cần một người đàn bà đã nữa

đời chỉ làm nội trợ! Thật chả ra gì!

Lại nữa, Bái Bái đã 15 tuổi, không lẽ lại sinh thêm đứa thứ hai? Nếu lại gái

nữa thì sao? Vả lại, làm sao dám mở miệng bàn với Cẩm Xương?

Một người nội trợ bình thường, chẳng phải lo củi, lửa, cơm, gạo, có thể sống dễ

chịu, thích hợp; nhưng người ta lại không buông tha mình, cứ lôi ra phân biệt

cao thấp, kể ra ai cũng có phần mình, đâu có mất mát gì.

Đang lúc tôi nghĩ vớ vẩn thì chuông điện thoại reo.

Tôi vội nhấc máy.

– Uất Văn hả? Tôi Thính Đồng đây.

Tôi liền nói:

– Đợi một chút, để tôi ra phòng khách nói chuyện mới được!

Cẩm Xương phải dậy sớm đi làm, anh chúa ghét trò chuyện điện thoại nửa đêm. Dặn

dò Thính Đồng xong, tôi gác máy, ra khỏi phòng.

Nghe giọng Thính Đồng, có vẻ cô ta đang vội vàng, thậm chí như đang cau có.

– Tôi vừa đi làm về, thay đồ ngủ xong thì gọi điện cho chị!

– Sao không ngủ đi?

Thính Đồng có sức khỏe thật hơn người, ở phòng ban làm việc, mỗi năm doanh số

hàng triệu đồng, công nhân có trên ngàn người, lại còn giao dịch làm ăn bên

ngoài khác, lại không ngơi không nghỉ, lo đủ mọi chuyện của một người đàn bà

sắt!

– Ngủ không được! Uất Văn, tôi giống đứa bé lắm sao?

Một người đàn bà gần 40 sao lại nói giống đứa bé? Chẳng biết Thính Đồng lại giở

trò gì đây!

– Hồi trưa này gặp nhau, chị có thấy tôi khác lạ gì không?

Lại nhắc chuyện ấy. Khác biệt là cái gương mặt khó hiểu, lạnh lùng thôi!

– Tôi muốn ăn trưa để kể cho chị nghe


Insane