đứng lên, mở tủ quần áo của mình lấy ra một bộ áo váy, so sánh với người Dương Dương, "Thay đi."
Dương Dương vô cùng nghe lời chạy đi thay đồ, Lý Ninh mặc dù tính cách có chút nóng nảy, nhưng về phương diện thời thượng với trang phục tuyệt đối đi trước trào lưu, so với trạch nữ + nghèo nữ hẳn phải có ánh mắt, phẩm vị hơn nhiều.
"Còn đóng cửa gì nữa, cũng không phải là chưa có xem qua, hơn nữa cậu có tớ cũng có, còn có cái gì mà xấu hổ nữa?" Lý Ninh ở bên ngoài kêu la.
"Thôi đi, mặc dù tớ có cậu cũng có, nhưng chất khác với lượng." Của cô cần nỗ lực nhiều (Dương Dương là cup C, mà Lý Ninh là cúp A).
"Cậu xong chưa? Tớ phải đi, bằng không chính cậu tự bắt xe bus đấy?" Lý Ninh không nhịn được, không phải là thay quần áo thôi sao? Thế nào giống như con rùa đen mè nheo vậy.
"Được rồi được rồi, Ninh, váy mặc thế nào có vẻ mát mẻ quá vậy?" Dương Dương đi ra, tay vẫn còn kéo vạt váy, váy này của ai thế? Hẳn là không phải của Ninh chứ, cô mặc vào đã lộ cả đầu gối ra ngoài, Ninh cao như vậy, mặc vào chẳng phải là cả mông cũng không giấu được?
"Cái này gọi là giả bộ nhìn thấu, hè năm nay lưu hành nhất phong cách này, tớ thấy thích mua về lại thấy Size quá nhỏ, cũng lười quay lại đổi, vừa hay cậu mặc vừa thì cho cậu thôi."
Nhìn thấu! Dương Dương đau cả đầu, cô mặc giả bộ nhìn rõ đi phỏng vấn? Người ta có thể nghi cô câu dẫn ông chủ hay không đây?
"Yên tâm, vô cùng Perfect, nếu cái này mà gọi là lộ, vậy người ta hở ngực hở nhũ thì thế nào?"
"Thật không lộ?" Dương Dương không khẳng định hỏi, thế nào mà cô cứ cảm giác cái váy này tuyệt không an toàn chút nào, quá phóng khoáng rồi, nhúc nhích chút mà làn váy cũng bồng bềnh.
"Cậu khỏa thân mà đi đi, tớ đi đây." Lý Ninh không chịu nổi cô gái trước mắt này, cầm cặp tài liệu đi luôn.
"Chờ tớ với." Dương Dương vừa kéo váy vừa theo sau, người này không có lương tâm!
************
Dương Dương bảo Lý Ninh thả cô xuống trước công ty mười thước, không muốn người ta nói cô đi phỏng vấn còn ngồi Audi A8.
Dương Dương lắc lắc, không phải cô cố ý, mà là vì phối hợp với cái váy này, cô thay đôi giày cao gót 10 cm thời gian dài không đi, bởi vì rất lâu không có đi nên đi có chút không quen.
Thời gian sắp tới, nhưng ngàn vạn lần đừng trễ, Dương Dương tăng nhanh bước chân, "Chờ đã. . . . . ." Mắt thấy thang máy sắp đóng lại, Dương Dương lại làm "trâu bay" , hết sức khẩn cấp chạy vội tới.
Cửa thang máy lại mở ra, Dương Dương thắng xe không kịp, cả người nhào vào trong thang máy, đầu đụng vào trên một tường thịt.
"Tiểu thư." Tường thịt đẩy đẩy người đang ghé sát trên người hắn.
Dương Dương không động, có chút choáng váng, cô vốn là có chút say xe, va chạm như vậy, chỉ cảm thấy trên đầu có rất nhiều sao đang quay vòng.
"Cô không sao chớ?" Giọng nam đặc biệt từ tính, Dương Dương nghĩ đến.
"Không có việc gì." Chỉ là có chút choáng, Dương Dương chống tường thịt để đứng vững, lắc đầu một cái, nhưng cảm giác ngực mình có chút không đứng, sao lại có cảm giác bị người ta xoa nắn? Dương Dương mở mắt nhìn, lập tức cao giọng, "A. . . . . ." Cầm túi nện lên tường thịt.
"Tử sắc lang, tôi đánh chết tên sắc lang không biết xấu hổ anh!" Dâm tặc này lại dám đặt tay lên ngực cô, còn âm thầm nắm lại! !
"Tiểu thư tiểu thư. . . . . ." Tường thịt vừa trốn vừa kêu, thấy kêu gọi không có tác dụng, mạnh mẽ bắt hai tay Dương Dương lại đẩy ra, Dương Dương không đường có thể lui, lưng dính vào trên thang máy, hai tay bị hắn bắt dính vào tường, hiện lên hình ảnh chúa Giê-xu chịu khổ.
"Buông tay! Anh muốn gì? Tôi cho anh biết, thang máy này có lắp truyền hình cáp, anh tốt nhất đừng có làm loạn!" Dương Dương nói lời này thì đặc biệt không có tự tin, ngộ nhỡ Cao ốc này vừa khéo không lắp đặt ở đây thì sao? Lại vừa lúc nhân viên quản lý không nhìn thấy nữa? Lại vừa khéo người này cực biến thái thích bị người khác nhìn thì sao? Quá nhiều cái vừa khéo khiến Dương Dương xanh mét cả mặt.
Tường thịt nhìn Dương Dương, quan sát mấy lần, có đăm chiêu, sau đó bừng tỉnh hiểu ra, trên mặt vui vẻ nói: "Là cô?"
Dương Dương tỉnh táo lại, vừa nhìn, kháo! Thì ra là mặt trắng nhỏ giễu cợt cô trong nhà hàng kia!
"Buông tay! Dâm tặc!" Dương Dương lại càng không thích, tên mặt trắng nhỏ này thì ra chính là khắc tinh của cô, nơi có hắn liền không có chuyện tốt xảy ra giữa bọn họ.
"Tiểu thư, xin cô rõ ràng, hình như người ngã vào lòng là cô, là cô nhào tới đây, tôi muốn đẩy cô ra, chỉ là không nghĩ tới vừa khéo chạm phải địa phương không nên chạm." Phan Thừa Hi khi nói lời này con mắt lại vẫn ngắm bộ vị không cẩn thận đụng tới kia, khóe miệng hiện lên một độ cong xinh đẹp mang theo tà ác.
"Dâm tặc, không được nhìn!" Dương Dương lấy chân đá hắn, Phan Thừa Hi khéo léo tránh thoát, còn dùng thân thể áp sát vào người Dương Dương, không để cho cô có thể đá người lung tung.
"Dương Dương?"
"Hả?" Dương Dương theo thói quen đáp, đáp xong mới giật mình tên mặt trắng nhỏ này làm sao lại biết tên cô.
"Cô tới phỏng vấn?"
"Anh theo dõi điều tra tôi?"
"Cô suy nghĩ nhiều quá." Phan Thừa Hi khinh bỉ nói, nữ đầu óc cô gái này có sứ