, xuất hiện trên trang đầu của của tờ báo – dừng lại, dừng lại!
Hình như trí tưởng tượng của cô quá phong phú.
Tự chế giễu bản thân, cô nhắc mình không nên suy nghĩ lung tung, sau đó hít sâu một hơi, xoay người lại.
Trời sinh vôi sinh cỏ, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, mặc dù kỳ thật cô còn chưa hiểu tại sao mình lại xúc động mà chạy tới nhà một người đàn ông xa lạ.
Sau khi trấn định lại, cô mới phát hiện không có ai ở đây cả, ít nhất tầng lầu này không có.
Cô lại quan sát kỹ xung quanh, lần này cô lại phát hiện bên tay phải có một cầu thang xoắn ốc bằng inox, hướng lên phí trên và kết thúc bằng một lỗ tròn trên trần nhà.
Cô bưng đĩa bánh ngọt đi tới, lúc lên trên mới phát hiện vì sao mà cô chưa từng thấy ánh sáng từ cửa sổ, bởi vì cửa sổ của tầng ba và tầng bốn đều bị giấy dán tường che kín, anh đang ở trong phòng tập thể hình, một cánh cửa sổ cũng không có, nhưng cả căn phòng được đèn trên trần nhà chiếu sáng như ban ngày.
Vừa mới nghĩ như vậy, khi cô bước lên mấy bậc thang cuối cùng thì đèn vụt tắt, trong nháy mắt dưới chân cô lâm vào một mảnh tối, cảm giác đó giống như đang đi vào một hang động sâu hút.
Thật may là còn có đèn trên tầng năm, cô đi nhanh hết mấy bậc thang cuối cùng, bước lên tầng năm của nhà trọ.
Thoạt nhìn tầng này rất bình thường, ghế sa lon bằng da màu đen, máy nghe nhạc cao cấp, một ti vi bốn mươi hai inch, bàn thuỷ tinh hình giọt nước, đồ dùng nhà anh nhìn qua rất lạnh, với lại có một điều giống nhau là tất cả đều không có một hạt bụi.
Người này quả nhiên là có bệnh sạch sẽ –
Cô quay người lại, tầm mắt dừng lại trên tường, suy nghĩ cả một buổi.
Đó là một tấm hình.
Tấm hình này hết sức quen thuộc với cô, gió thổi nhẹ trên thảo nguyên, vào tảng sáng của một ngày mới, ở phía xa chân trời những đám mây đang trôi, một con sư tử đầu đàn đang đứng yên giữa thảo nguyên, bườm của nó tuỳ ý tung bay, con ngươi màu hổ phách lấp lánh hữu thần nhìn chằm chằm cô, trông nó rất sống động, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đi ra từ bước hình.
Dĩ nhiên, chẳng qua đây chỉ là ảo giác, nhưng cô vẫn theo phản xạ lùi về sau từng bước, tấm hình được phóng đại nên chiếm một nửa bức tường, khiến con sư tử kia trông giống y như thật; trên thực tế, tất cả cảnh vật trong tấm hình kia đều giống thật.
Một tiếng động rất nhỏ vang lên khiến cô xoay người lại, liền thấy anh đứng ở đó, cách cô không quá hai bước, thần kinh của cô lập tức báo động, người đàn ông này bước đi không có bất kỳ tiếng động nào.
Không nhịn được cô nhìn xuống chân anh, thì ra anh đi chân không.
"Tại sao?" Đột nhiên anh mở miệng.
Cô sợ hết hồn, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, mặt ngây ngô nhìn anh, "Cái gì?"
"Cái đó." Hai tay anh đút trong túi quần, mặt không chút thay đổi, hất cằm về phía đĩa bánh trên tay cô.
"À. . . . . ." Cô há miệng, suy nghĩ có chút hỗn loạn, mà người đàn ông to lớn trước mặt mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, mà chiếc áo đó có hơn phân nửa số nút áo không cài, để lộ ra lồng ngực cường tráng.
"Tôi làm ít bánh ngọt." Cô nhìn chằm chằm lồng ngực của anh, đoán rằng nó ít nhất cũng gấp đôi ngực của cô.
"Điều này cô đã nói rồi, tôi hỏi là tại sao?"
Giọng của anh hết sức lạnh nhạt, kéo lý trí của cô quay về, cô nháy mắt mấy cái, ép mình nhìn mặt của anh, chứ không phải nhìn những bộ phận khác trên cơ thể anh, sau đó thử tìm ra một lý do có tính thuyết phục.
"À. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi đến thăm hỏi từng hàng xóm, giờ đến nhà anh."
Anh không có phản ứng.
"Tôi tưởng rằng nhà trọ này bỏ trống."
Anh vẫn không có phản ứng.
"Tôi nghĩ rằng tôi thiếu anh cái này." Cô đưa bánh ngọt đến trước mặt anh, cố mỉm cười, người đàn ông này làm cô có cảm giác khẩn trương, cô biết mình cười hơi cứng ngắc.
"Xin chào, tôi là Đường Lâm."
Anh nhìn đĩa bánh ngọt sau đó nhìn thẳng cô, thật lâu sau mới nói: "Ở đây là Seattle1, không phải là Virginia2, không có ai sau khi dọn đến ở sẽ thăm hỏi hàng xóm cả."
1Seattle: Thành phố cảng và là thành phố lớn nhất của bang Oa-sinh-tơn ở tây bắc nước Mỹ.
2Virginia: Thượng vịnh chung (tiểu bang Hoa Kỳ). Bốn trong số các tiểu bang tạo thành Hoa Kỳ chính thức sử dụng danh xưng "Thịnh vượng chung". Các tiểu bang này là Kentucky[1'>, Massachusetts[2'>, Pennsylvania[3'> và Virginia[4'>.
"Có tôi." Cô nhìn chằm chằm anh rồi nói.
Anh nhíu mày, mở miệng lần nữa hỏi câu trên: "Tại sao?"
"Bởi vì ăn trộm sẽ nhân lúc tôi không có ở nhà mà lẻn vào sau đó quanh minh chính đại lấy sạch đồ trong nhà." Cô nói điều hiển nhiên, "Hơn nữa bà con xa không bằng láng giềng gần, cùng hàng xóm ở chung hòa thuận mới là đạo lý đối nhân xử thế."
"Nhà cô có gì để trộm sao?." Anh không nhịn liền được nói.
Cô cũng tức giận, lên án nói: "Anh nhìn lén tôi."
"Phòng của cô không có gì che lại cả." Anh không đỏ mặt, cũng không thở gấp nói.
Chương 2.4
Có ý gì? Anh không có nhìn lén, nhưng đúng là anh có nhìn?
Cô mặt đỏ tới mang tai nhìn chằm chằm anh, nhưng lại không có cách nào mở miệng trách cứ, bởi vì chính cô lười biếng không treo rèm cửa, cô đờ ra một lúc, mới thốt ra một câu: "Hiện tại có."
"T