y của mình định làm một chuyên mục mới về địa lý, mình cần một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhất định người đó có thể lên núi xuống biển, và không có tính tình cổ quái, có thể chụp được tấm hình có chất lượng tốt, hiểu rõ vị trí địa lý, hơn nữa còn phải có thể đột nhiên đi công tác vài tháng."
Đường Lâm cầm tấm danh thiếp mới tinh kia, im lặng một lúc lâu, sau đó cười khổ nói: "Cậu biết mình không có cách nào."
"Những lời đồn bên ngoài đều là những lý do hoang đường vốn không thể thuyết phục được mình." Á Lệ Toa nhìn cô, nghiêm túc nói: "Mình biết cậu vì chụp ảnh mà phải hy sinh những gì, mình không tin cậu có thể dễ dàng từ bỏ như vậy."
Cô nhìn cảnh ngoài phố, tự giễu nói: "Sự thật là, mình đã từ bỏ."
"Mình đã xem qua những tấm hình cậu chụp, mình nghĩ cậu rõ ràng hơn mình thế giới này không giống như trong hình. Mình biết sự kiện kia đã đả kích rất lớn đến cậu, nhưng theo mình thấy đó chỉ là việc rất nhỏ, gặp phải thử thách cậu phải vượt qua nó, trốn tránh không phải là cách hay, cậu càng trốn, nó càng sẽ bám theo cậu cả đời."
Không tự chủ nắm chặt nắm đấm, cô vẫn nhìn cảnh ở ngoài, im lặng.
Á Lệ Toa thấy thế, cũng không ép cô, lui từng bước nói: "Như vậy đi, chuyện này thật ra cũng không cấp, cậu không cần phải trả lời mình ngay bây giờ, chí ít đồng ý với mình cậu sẽ xem xét."
Cô cười khổ, cái gì cũng không nói.
Tuyết rơi.
Mới vừa đi được năm cây số, bầu trời liền xuất hiện bông tuyết đang nhẹ rơi.
Cô dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, tuyết trắng như vầng sáng tỏa ra nhẹ rơi, bám trên người của cô, cô thở ra làn khói trắng.
Nếu là lúc trước, cô sẽ không thể chờ đợi mà chụp ngay những bông tuyết đầu mùa, nhưng hiện tại cô lại rất khó nhìn thế giới này qua ống kính.
Á Lệ Toa muốn cô suy nghĩ, nhưng không biết cô đã sớm biến thành tiểu quỷ nhát gan. . . . . .
Hít một hơi thật sâu, cô nhắm mắt lại, những hình ảnh trước đây lại hiện ra trước mắt ——
Một chiếc xe dừng lại bên cạnh cô, nghe thấy tiếng xe, cô lấy lại tinh thần, mở ra mắt, nhìn thấy người đàn ông tên Adam, và chiếc xe Jeep màu đen.
Anh ngồi trên xe nhìn cô, chân mày nhíu chặt lại.
Cổ họng cô co rút, tâm tình còn chưa hồi phục như cũ, nhất thời không hiểu tại sao anh lại ở đây, sau đó cô nhớ hôm nay là thứ sáu, ngày mà anh đi đến một nơi nào đó bí mật.
"Lên xe." Anh nói.
Cô đứng im tại chỗ, biết nhất định mình xem ra có chút mờ mịt, bởi vì chính xác cô cực kỳ mờ mịt, sau đó mới nghĩ đến có lẽ anh muốn đưa cô về.
Cô lên xe, bởi vì càng lúc tuyết rơi càng lớn rồi.
Anh không nói gì, chỉ là lái xe ra ngoài, rồi mới cầm khăn lông đưa cho cô, để cô lau đi những bông tuyết trên người đang bắt đầu tan chảy.
Trên khăn mặt có mùi Lavender (1), cô hơi kinh ngạc, không khỏi liếc mắt nhìn anh, anh chuyên tâm lái xe, gương mặt nguội lạnh không nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì.
(1 Lavender: Hoa oải hương là một loại cây thuộc họ Hoa môi. Cây oải hương là loại cây bụi thường niên có mùi thơm nồng, xuất xứ từ vùng Địa Trung Hải. Tên khoa học của nó Lavendula, từ tiếng Latinh lavare, có nghĩa là rửa)
Có lẽ cô không nên quá kinh ngạc, bởi vì cô nhận thấy rằng người đàn ông này hết sức tốt bụng, anh là con cháu nhà giàu, có tiền đến mức có thể thuê người đến dọn dẹp, hưởng thụ cuộc sống ẩn cư cô độc.
Thu hồi tầm mắt, cô nhìn vào kính chiếu hậu thấy hốc mắt mình hơi đỏ lên, đành quay mặt đi nhìn cảnh ngoài cửa sổ, cô hi vọng anh không chú ý tới, bởi vì cô không biết nên giải thích như thế nào.
Mặc kệ như thế nào, anh thủy chung không có hỏi, chỉ giữa đường dừng xe lại, cô không hỏi anh tại sao lại dừng xe, anh cũng không nói gì, cứ như vậy xuống xe rời đi.
Chỉ chốc lát liền trở lại, trong tay cầm một ly cà phê Starbucks (1) và một phần sandwich, đưa cô.
(1: Starbucks là một thương hiệu cà phê nổi tiếng trên thế giới. Hãng cà phê Starbucks có trụ sở chính ở Seattle, Washington, Hoa Kỳ; ngoài ra, hãng có 17.800 quán ở 49 quốc gia, bao gồm 11.068 quán ở Hoa Kỳ, gần 1.000 ở Canada và hơn 800 ở Nhật Bản)
Cô không biết nên nói gì, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn anh, anh đem cà phê và sandwich nhét vào tay cô, ngồi lên ghế lái rồi khởi động xe chạy đi, lần này xe một đường chạy thẳng về nhà trọ.
Khi xe dừng lại, cô hơi lo lắng hoài nghi, cầm trong tay cà phê và sandwich anh đưa, cô nhìn anh, cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng lại không biết nói gì, cô chần chờ một chút cuối cùng vẫn quyết định nói cám ơn.
"A. . . . . . Cám ơn cà phê và sandwich của anh. . . . . ."
Anh nhìn cô với nét mặt kỳ lạ, trong nháy mắt cô tưởng anh sẽ đưa tay lên sờ mặt mình, nhưng cuối cùng tay anh vẫn không rời vô-lăng, chỉ mở miệng nói câu: "Không có gì."
Cô không biết mình đang mong chờ điều gì, cô xuống xe, anh lái xe rời đi lưu lại vết bánh xe trên mặt tuyết, không lâu sau tuyết đã che lấp dấu vết đó.
Ngực lại cảm thấy buồn bực, cô thở sâu, cầm lấy cà phê và sandwich xoay người đi vào cửa.
Tuyết rơi cả ngày, khiến toàn bộ cảnh sắc ngoài cửa sổ biến thành thế giới màu trắng.
Cửa sổ nhà đối diện vẫn bị che khuất, lầu ba, lầu bốn dùng ván gỗ còn lầu năm và lầu
