, cô nghẹn ngào lẩm bẩm
với chính mình, đôi mắt nhòa đi, trong cơn mê man bất ngờ tìm ra lối thoát, “Em
hứa với anh, em sẽ tự chăm sóc bản thân, em sẽ không làm liên lụy đến anh, anh
hãy tin em, hãy tin em...”.
Trước khi giọng nói trở nên khàn đặc, cô thoát ra khỏi đường hầm, vội vàng lau
đi những giọt nước mắt yêu đuối, khụt khịt cánh mũi đỏ ửng, cố nặn ra một nụ
cười, sau mới bước đi tiếp.
Đến trước cổng công ty anh, cô đang định nhờ nhân viên lễ tân thông báo với
anh, thì đột nhiên một cô gái mặc váy ngắn gợi cảm, cặp chân thon dài, trang
điểm quyến rũ tiến lại gần cô.
Người này quan sát cô từ đầu đến cuối: “Cô tìm Đình Vu?”
“Vâng”, Thẩm Tĩnh trả lời, “Có thể phiền cô gọi anh ấy được không?”.
“Anh ấy đang có cuộc họp với khách hàng. Cô là ai thế?”
“Tôi là bạn gái của anh ấy”, Thẩm Tĩnh lúng túng giải thích, “Anh ấy quên một
tập hồ sơ, tôi đem đến cho anh ấy”. Cô rút hồ sơ ra. “Có thể làm phiền cô đưa
tập hồ sơ này cho anh ấy không? Tôi sợ trong lúc họp anh ấy cần dùng đến.”
Cao Lệ Na không đón lấy hồ sơ, chỉ lặng lẽ quan sát cô một cách tỉ mỉ, sau đó
chớp mắt, mỉm cười đắc ý.
“Cũng chẳng ra gì”, cô ta tự lẩm bẩm.
“Cái gì?”, Thẩm Tĩnh không nghe rõ.
“Không có gì. Tôi nói tôi đang có việc gấp, không giúp cô được”, ngừng một
chút, ánh mắt cô ta chợt lóe lên tia sáng kì quái, “Hay là cô tự đưa cho anh ấy
đi, phòng họp ở bên này”.
Thẩm Tĩnh nhìn về hướng Cao Lệ Na chỉ, không một chút nghi ngờ, vội gật đầu cảm
kích. “Cảm ơn cô, vậy tôi đi đây”, nói đoạn, cô lao về phía phòng họp, không
biết rằng đằng sau cô, Cao Lệ Na đang mỉm cười thích thú.
Đến trước cửa phòng họp, cô nhìn qua cửa kính, lập tức nhận ra Đình Vũ đang
trình bày báo cáo với khách hàng, cô vẫy tay với anh.
Anh không nhìn thấy, cô sốt ruột gõ lên cửa kính, rồi lại vẫy tay.
Cuối cùng anh cũng nhìn thấy, nhưng không chỉ mình anh, mà hầu như toàn bộ
người trong phòng họp đều ngạc nhiên nhìn về phía cô.
Khuôn mặt anh liền tối sầm lại.
Cô mở cửa bước vào, đưa báo cáo đến trước mặt anh, khẽ nói: “Đình Vũ, em đem
báo cáo đến cho anh này”.
“Báo cáo gì?”, anh nhíu mày.
“Báo cáo mà hôm nay anh phải dùng đến ấy. Anh có biết không, em phát hiện anh
quên không mang thì vội vàng chạy đến đây để đưa cho anh.”
Anh không đáp lời, rút tập hồ sơ ra, mới liếc một cái đã biến sắc: “Đây là hồ
sơ hai hôm trước anh bảo em dùng máy xé giấy hủy đi, em đem đến đây làm gì?”.
“Cái gì?”, cô bàng hoàng.
Vừa nghe anh nhắc, cô mới nhớ lại đúng là có chuyện này. Lúc đó cô tiện tay
nhét vào túi xách, sau thì quên luôn, hôm nay trùng hợp thế nào lại cầm túi
xách ấy đi làm, mới xảy ra sự cố này.
“Xin lỗi, Đình Vũ, em quên mất...”, cô thấp thỏm nói lời xin lỗi khi nhận ra
anh đang tỏ vẻ hài lòng.
“Đình Vũ, cô gái này là ai vậy?”, bất ngờ một vị khách cao giọng hỏi, giọng
điệu nhuốm màu châm chọc, “Là bạn gái của anh sao, thật xinh đẹp”.
“Bạn gái anh đem hồ sơ đến công ty cho anh à? Thật tuyệt, cô ấy đối với anh mới
tốt làm sao”, một vị khách khác nhàn nhạt tiếp lời.
Hàm ý của câu nói đó là: Đến hồ sơ quan trọng cậu cũng quên, chúng tôi làm sao
dám tin tưởng cậu đây?
Mạnh Đình Vũ hiểu rất rõ, đối với những chủ đầu tư dễ dàng ném hàng tỷ đô la Mỹ
vào một vụ làm ăn như họ, đầu tư món hàng gì không quan trọng, quan trọng là có
đem về lợi nhuận khổng lồ cho họ hay không. Một giao dịch viên thiếu thận
trọng, không khôn khéo chẳng bao giờ chiếm được sự ưu ái của họ.
Thẩm Tĩnh hôm nay gây ra họa lớn, rất có thể sẽ khiến công ty mất đi những
khách hàng tiềm năng đã hợp tác lâu dài này, anh biết ăn nói thế nào với các
đồng nghiệp đây?
Nghĩ đến đây, mặt anh tối lại: “Rất xin lỗi, xin mọi người chờ một chút”. Anh
bình tĩnh đối diện với ánh mắt của họ, vươn tay lôi Thẩm Tĩnh ra ngoài.
“Rốt cuộc em đến đây làm gì? Em đã đi làm cả năm nay rồi, lẽ nào không biết
chạy vào giữa cuộc họp của người khác là rất bất lịch sự sao?”
“Em... không phải là em cố ý đâu”, mặt cô tái nhợt, “Em sợ anh...”.
“Anh xin em đấy, em động não một chút có được không?”, anh không cho cô cơ hội
để giải thích, hai tay ôm đầu cô, trừng mắt rít lên, “Sao em lại không chịu
nghe lời gì cả? Làm gì cũng hấp ta hấp tấp? Em bảo anh làm sao yên tâm được
đây?”.
“Xin... xin lỗi, em biết mình sai rồi, anh đừng giận, Đình Vũ, em thề sẽ không
có lần sau đâu.”
“Sẽ không có lần sau? Câu này em nói hàng trăm lần rồi! Bây giờ lặp lại y
nguyên?”, Đình Vũ nổi trận lôi đình, lớn tiếng trách mắng cô.
Cô kinh hãi, không nói được thành lời.
Mạnh Đình Vũ nhìn khuôn mặt sợ sệt của cô thì toàn thân run lên. Hai tay cô ôm
lấy vai, giống như con thỏ bị kinh động co lại tròn vo. Anh vừa giận vừa tức
lại vừa thương, nhưng trong lòng đã nguội lạnh.
Không thể cứ tiếp tục thế này được, anh không thể cả đời ở bên cạnh một cô gái
không bao giờ chịu lớn như cô.
Trái tim anh đập dữ dội, dần dần hình thành lớp kén, bao bọc lấy nó rồi lại
chia cắt nó với dòng máu nồng ấm bên ngoài...
“Anh nghĩ chúng ta nên dứt khoát thôi, chia tay đi!”
Một tuần sau, Mạnh Đình Vũ sửa soạn đâu vào đấy, chuẩ