Disneyland 1972 Love the old s
Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329122

Bình chọn: 8.5.00/10/912 lượt.

n có một cô gái bắt tớ cai thuốc

như vậy!”

A Đan ngẩn người, nhảy lên đập vai Âu Dương, “Ồ, đúng là người đang yêu, ai mấy hôm trước vẫn còn không lạnh không nhạt chứ!”

Âu Dương phản công A Đan: “Bạn thân, cậu đang đố kị đấy à? Một sự đố kị thật lộ liễu!”

Sau đó, thực ra không cần nhiều thời gian lắm, chỉ cần hai năm sau, Tô Ái

Ái của tuổi 22 đã cảm thấy bản thân mình khi 20 tuổi lại có thể khó tin

như vậy. Cô kể lại cho Liệt Tình nghe những chuyện của ngày hôm nay, mỉm cười nói: “Cậu nói xem lúc đó tớ đang nghĩ gì? Đây là lần đầu tiên tớ

bật bật lửa để châm thuốc lá đấy. Lần đầu tiên vì một người mà lên mạng

tìm thông tin về tác hại của thuốc lá!”

Liệt Tình cúi người, mỉm cười trong ba phút, sau đó lớn tiếng nói: “Hì hì, đây chính là tuổi thanh xuân!”

Năm đó, cô vì muốn anh bỏ thuốc mà ngoan cố thề thốt.

Năm đó, anh lần đầu tiên vì bạn gái mà bỏ thuốc.

Rất nhiều năm sau, khi việc xã giao với cô đã trở thành thói quen, đàn ông

đứng trước mặt cô nói chuyện, trong miệng phả ra toàn mùi thuốc lá, vậy

mà cô chẳng hề nhíu mày chun mũi gì hết, nâng chén tiếp tục cười duyên.

Rất nhiều năm sau, khi anh đã quên mất bản thân vì ai mà bỏ thuốc, trong

khói thuốc dập dềnh, vậy mà anh lại có thể thủ thân như ngọc.

Còn cô gái đã từng kéo kéo tay áo anh, khuôn mặt nhỏ bé vênh lên, nói: “Anh hút một điếu em hút một điếu, sau đó anh hút một điếu em sẽ hút mười

điếu…” – bên cạnh cô ấy đã không còn ai nữa.

Một vài ngày sau, A Đan mang khuôn mặt đau khổ đến gặp Tô Ái Ái: “Em gái Ái Ái, chị gái Ái Ái, anh thực sự không chịu nổi nữa rồi, em và Âu Dương

đang làm gì vậy? Cậu ấy bỏ thuốc cũng được thôi, nhưng cậu ấy lại bắt

mọi người không ai được hút thuốc trong phòng, muốn hút thì phải lên sân thượng hút, anh đây sắp bị cậu ta làm cho bị cảm đến chết rồi!” Nói

xong còn tội nghiệp xịt xịt mũi.



Ái Ái từ lúc Âu Dương đem toàn bộ tài sản của A Đan vứt vào trong thùng

nước gạo đã cảm thấy áy náy lắm rồi, cho nên nhanh mồm nói: “Thời kì đặc biệt, các anh hãy nhẫn nại một chút! Vài hôm nữa em mời các anh đi ăn!”

A Đan sờ lên mái tóc ngắn ngủi của mình, khoát khoát tay: “Bỏ đi, bỏ đi,

hầu bao của Âu Dương vẫn đang bị thắt chặt, dạo này còn phải đi tìm lớp

gia sư, không ăn được đâu!”

Tô Ái Ái

không hiểu, hầu bao của Âu Dương bị thắt chặt mà vẫn kéo cô ra ngoài ăn

cơm mỗi ngày, sau khi ăn cơm lại còn mua Yakult cho cô nữa? Cô hỏi:

“Không phải anh ấy mới lĩnh tiền học bổng sao?”

A Đan nói: “Haiz, học bổng của cậu ấy nào đủ ăn, sau khi khai giảng đã tụ tập bao nhiêu lần như thế, tiền ăn trong kỳ tới toàn bộ mang đi mua mô

hình cả rồi, giáo sư giao việc cho cậu ấy có bao giờ đưa tiền cho đâu…”

ĐIện thoại đổ chuông, nhìn đồng hồ nói: “Anh đi đón người tan học, đi nhé!”

Tô Ái Ái đi thẳng về phòng, càng nghĩ càng không hiểu, Âu Dương luôn thích mua đồ cho cô, mỗi lần cô rút tiền ra là anh tức giận, không bao giờ

chịu cho cô trả tiền, cùng lắm chỉ để cô trả tiền nước ngọt mà thôi. Từ

khi khai giảng đến nay anh đã tụ tập mấy lần rồi, với cá tính của Âu

Dương chắc chắn dù có thiếu tiền anh cũng không bao giờ nói với cô, nghĩ lại tiền học bổng của mình thì cô đã dùng hết từ lâu, cứ tưởng anh còn

tiền nên mới hùng hồn đến ăn ké của anh, đúng là vô duyên quá!

Sau khi về phòng, đúng lúc lão Tiền chỉ vào tin tức cô gái bị người ta lừa

cưới đến hơn 10 vạn trên báo rồi thao thao bất tuyệt: “Những cô gái coi

trọng tình cảm nhất đều là những cô gái nghèo, cậu xem này, gạt người

lừa tiền.”

Tô Ái Ái sải bước đến đó, nói: “Cũng không hẳn như thế, ai quy định là chỉ mình con trai phải trả tiền cho tình yêu chứ?”

Lão Tiền thổi thổi sơn trên móng tay, phẩy phẩy tay: “Cái này thì tớ không

biết nhưng muốn có được trái tim đàn ông thì trước tiên phải có được

tiền của người đó, để sau này khi người ta muốn chia tay vẫn phải cân

nhắc kĩ càng, không tiếc người thì vẫn tiếc tiền!”

Quan niệm của Tiều Mỹ và lão Tiền luôn khác nhau hoàn toàn, Tiểu MỸ nói:

“Tình yêu là phải công bằng, một người phụ nữ chỉ muốn có được nhiều

tiền từ người yêu là một người phụ nữ rẻ mạt, đáng kinh! Lại sẽ có đàn

ông nào thích một người phụ nữ như vậy sao?”

Chỉ trong nháy mắt, hai người bắt đầu đấu khẩu.

Haiz, mãi đến tận khi Âu Dương gọi điện thoại rủ cô đi ăn cơm tối, Ái Ái vẫn

còn đang suy nghĩ vấn đề “Ai là người phải trả tiền cho tình yêu?”

Dưới yêu cầu giảm béo mãnh liệt của Tô Ái Ái, hai người quyết định đến canteen – ăn mì.

Tô Ái Ái liên tục gắp thịt bò trong bát của mình sang cho Âu Dương, nếu

trước đây có ai đó nói cho cô có một bạn nữ cố gắng vì tình yêu như vậy

cô còn không thèm tin thì hiện tại chính cô đang cam tâm tình nguyện.

Âu Dương dùng đũa ngăn trở miếng thịt bò của Ái Ái: “Thôi, thôi, anh ăn

không hết, em giảm béo cái gì chứ? Ai nói em béo để anh đi chém chết

người đó? Đừng gắp sang đây nữa, ăn đi!”

Thấy Ái Ái ăn như bình thường, Âu Dương đứng dậy theo thói quen đi mua Yakult cho cô.

Tô Ái Ái lập tức gọi anh lại: “về thôi, về thôi, hôm nay em không uống!”

Âu Dương bất động, nhìn chằm chằm Tô Ái Ái, khoanh