au không?” Thấy cô lắc đầu, anh mới bắt đầu chuyển động thong thả từng chút một, thật cẩn thận quan sát biểu hiện của cô.
Du thuyền lắc lư càng lúc càng nhanh, trên mặt biển nổi lên tầng tầng bọt
nước. Thuyền đong đưa mạnh đến nỗi khiến Lăng Lăng choáng váng từng cơn, trước mắt một mảnh mơ hồ, ngoại trừ những hạt trân châu rung lắc kịch
liệt nơi mắt cá chân, cô không còn nhìn thấy gì nữa…
Rất nhiều ký ức bị lắc ra, rơi xuống trước mắt cô.
Từ lần đầu tiên họ chat chit, lần đầu tiên ái mộ nhau, hẹn nhau gặp mặt;
gặp nhau lần đầu ngoài cổng ký túc xá nữ, ngày bảo vệ tốt nghiệp là lần
đầu tiên họ đối diện nhau trong thời gian dài; lần đầu tiên họ ôm nhau,
lần đầu nói chuyện thâu đêm; còn có, khi ở thành phố B, cô lần đầu tiên
phát hiện mình đã yêu anh…
Trong lúc nhớ lại, Lăng Lăng rốt cuộc
không còn cảm thấy đau đớn không chịu đựng nổi, ngược lại cảm thụ được
một cơn khoái cảm tuôn trào toàn thân, không rõ là cảm giác gì, giống
như trên thế giới chỉ còn lại hai người họ, mà anh chính là tất cả của
cô! Thân thể cô cũng không còn thuộc về chính mình, mà hoàn toàn thuộc
về anh…
Chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm
chấm chấm (Tỉnh lược những chỗ có chứa TT! Các bạn thân yêu tùy ý phát
huy trí tưởng tượng, tùy ý YY!)
Cùng lúc dòng nóng bỏng từ thân
thể anh phun trào, anh nhanh chóng bắt được môi cô, để cho tiếng kêu
cuồng nhiệt biến mất trong miệng cô, để hạnh phúc chảy xuôi trong thân
thể ôm lấy nhau của hai người.
Này rượu ngọt ủ lâu năm, hôm nay
cuối cùng cũng tỏa hương say lòng người. Này tình yêu gặm nhấm con
người, hôm nay rốt cuộc tu thành chính quả.
Lăng Lăng ôm anh thật chặt, nhưng cứ luôn cảm thấy dù ôm chặt đến mấy cũng không an toàn.
“Anh có thể đừng rời bỏ em không? Anh không thể rời bỏ em…”
Thời
khắc người phụ nữ hiến dâng thân thể, cũng là dâng hiến toàn bộ bản
thân. Cô sợ hãi, bởi vì cô đã không còn gì nữa, nếu Dương Lam Hàng rời
bỏ cô, cô sẽ phát điên mất.
******
Trong phòng tắm, ánh sáng yếu ớt chiếu lên từng dấu hôn trên người Lăng Lăng, nói không rõ là đau, hay là ngọt?
Đem những tia nước âm ấm tẩy rửa thân thể sau yêu đương cuồng nhiệt, nước bắn lên những dấu xanh tím, hơi có cảm giác đau rát.
Lăng Lăng thẹn thùng xoay người, không dám đối mặt với ánh mắt không chút
kiêng dè của Dương Lam Hàng. Anh từ phía sau ôm lấy eo cô, xoay cô lại,
đặt trên vách tường thủy tinh lạnh lẽo…
“Anh?!”
“Once more?”
——————-
0 Ở đây tác giả chỉ dùng một chữ “爱” (ái) để diễn tả
cho hai câu, bạn có thể hiểu chữ “yêu” thứ nhất là “sex”, chữ “yêu” thứ
hai là “love”.
“Once more?”
Câu hỏi của Dương Lam Hàng khiến Lăng Lăng không biết phải trả lời ra sao. Cô khép đôi mắt, khuôn mặt bị hơi nước hun nóng bừng.
Cần gì phải lên giọng chứ?! Cứ trực tiếp thấp giọng mà nói cô cũng sẽ không từ chối.
Cách một màn hơi nước dày đặc, cô mơ hồ cảm giác được tầm mắt anh nhìn chằm
chằm vào mặt mình, chờ đợi câu trả lời của cô. Cô cắn cắn đôi môi đỏ
mọng sưng tấy. “Anh nói gì cơ? Em nghe không hiểu!”
Dương Lam Hàng hết biết nói gì luôn. Đã thấy người giả ngu, nhưng chưa từng gặp ai trong lúc này mà vẫn giả ngu.
“Ý anh là…” Da thịt đàn hồi của anh đặt trên bầu ngực mềm mại của cô, chặt chẽ bao vây cô trong lòng, không cho cô cơ hội thẹn thùng hay né tránh.
Anh cúi người ngậm lấy vành tai cô, một đường hôn xuống dưới, môi lưỡi cảm
nhận được làn da ướt át trắng mịn của cô, càng lúc càng tham lam…
Dòng nước nhẹ nhàng ấm áp chảy qua thân thể gắn bó chặt chẽ với nhau, cơ thể cùng trái tim của cả hai đều nhân lúc chậm rãi hồi phục mà dần ngã vào
thế giới mê loạn… Lăng Lăng ngẩng đầu lên, mềm mại tựa lên thành thủy
tinh sau lưng, những giọt nước trong suốt trượt xuống dọc theo theo hai
má, lăn qua những đóa hoa khoe sắc rực rỡ nơi nơi trên cơ thể cô.
Cô gái qua một đêm trở thành phụ nữ, vẻ gợi cảm lúc âu yếm thật đáng yêu
không hề vấy bẩn chút giả tạo nào, hoàn toàn xuất phát từ tình cảm chân
thật trong lòng.
Thứ anh nhìn thấy là hô hấp rối loạn, tâm thần
rối loạn, cái gì mơ ước của đời người, cái gì theo đuổi cao cả, hết thảy đều không quan trọng bằng thời khắc này, dùng vuốt ve nóng bỏng cùng nụ hôn nhẹ nhàng để lấy lòng người phụ nữ mình yêu thương…
Rốt
cuộc, Lăng Lăng bị anh khiêu khích đến ý loạn tình mê, chủ động dùng
thân mình cuốn lấy anh, vùi mặt vào vai anh, bàn tay nhỏ bé mềm mại mơn
trớn nơi mẩn cảm trên ngực anh… Một trận nhiệt huyết sôi trào, anh cuối
cùng không thể chờ đợi thêm nữa, một bàn tay nắm lấy chân phải của cô,
nâng lên cao…
“Lăng Lăng…” Anh khẽ gọi tên cô, muốn cô hiểu rằng: Anh giữ lấy cô, không phải vì phát tiết ham muốn, mà là giải phóng một
thứ tình cảm bị đè nén lâu ngày…
Lăng Lăng thỏa mãn nhắm mắt lại. Cô đương nhiên biết, người anh yêu không phải một cô gái, mà chính là
cô – Bạch Lăng Lăng duy nhất trên thế gian!
Vật cứng rắn trần đầy sức mạnh của anh vùi sâu vào trong thân thể cô, thân mình vừa mới quen
với tình ái của Lăng Lăng vì va chạm kịch liệt mà vẫn còn hơi đau, giờ
lại tiếp tục bị xâm nhập, đau đớn trở trên dữ
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập