XtGem Forum catalog
Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329953

Bình chọn: 9.5.00/10/995 lượt.

rất được, lại ở gần nhà, khi ấy cô nổi hứng bốc đồng, chạy tới

hiệu photocopy viết qua loa một cái sơ yếu lý lịch, cùng Liên Liên đi

nghe giới thiệu, nhưng vừa đem sơ yếu lý lịch nộp cho một anh trẻ tuổi

đẹp trai trong đó, cô lập tức hối hận. Nhỡ đâu người ta thực sự muốn

mình, cô quay về biết phải ăn nói ra sao với Dương Lam Hàng đây, vừa

nghĩ đến anh có thể sẽ tức giận, Lăng Lăng liều mình đem sơ yếu lý lịch

cướp về từ trong tay người ta. Anh đẹp trai trẻ tuổi nhìn cô đầy hiếu

kỳ.

“Thực xin lỗi anh! Ngại quá!” Cô kiên trì giải thích với

người đó. “Điều kiện của em không tốt, không muốn làm mất thời gian của

anh ạ!”



“Lăng Lăng.” Tay Liên Liên phẩy phẩy trước mặt Lăng Lăng, lấy lại sự chú ý của cô. “Cậu không thể cứ tiếp tục thế này…”

“Tớ biết!”

Cô không nên yêu hai người đàn ông cùng lúc, lại càng không nên dứt bỏ mối tình qua mạng suốt năm năm trời, mặt khác, không nên để cho bản thân

chìm đắm trong sự quyến rũ của Dương Lam Hàng. Phải làm sao mới đúng

đây?

Cô muốn thẳng thắn mọi chuyện với anh, nhưng lại sợ làm tổn

thương anh, làm tổn thương năm năm chờ đợi và trả giá của anh. Cô muốn

quên Dương Lam Hàng, nhưng hễ nhìn thấy anh thì tình cảm lại không thể

tự kiểm soát.

“Liên Liên, dạo này còn có công ty nào tốt không?”

Đau dài không bằng đau ngắn, cô phải một đao đoạn tuyệt, cắt đứt nhanh

chóng với Dương Lam Hàng.

“Tớ nhớ công ty điện kia còn hai vị trí lập trình viên tự động hóa chưa được quyết định, người phụ trách vẫn

đang xem xét, cậu có muốn thử không?”

“Chính là cái công ty lần trước mình đi đó hả?”

“Đúng rồi! Tớ có thông tin liên hệ của trưởng phòng Trình, nếu cậu muốn đi, tớ sẽ giới thiệu cậu.”

“Để tớ nghĩ đã nghĩ đã!”

Liên Liên vừa nghe nói cô tính tìm việc làm, cặp mắt đen lúng liếng sáng lên lấp lánh: “Đừng có nghĩ nữa! Tối nay tớ lập tức gọi điện cho trưởng

phòng Trình giới thiệu cậu!”

Không phải Liên Liên nhiều chuyện, nhưng cô thực sự không thể chịu nổi đứng nhìn Lăng Lăng tiếp tục hủy hoại chính mình.

Năm đó khi Lăng Lăng mê muội “anh bạn khoa học gia”, hai người cách xa vạn

dặm, cô cùng lắm chỉ thỉnh thoảng ngẩn người, đầu óc lơ đễnh một chút,

không có ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày. Hiện giờ, cô yêu phải

Dương Lam Hàng, hai người sớm chiều gặp nhau, đến thần tiên cũng không

khống chế được mình a!

Ban ngày Lăng Lăng ở trước mặt Dương Lam

Hàng phải cố sống cố chết đè nén bản thân, ban đêm không ngủ được, đến

phòng tự học điên cuồng học bài. Một tháng nay, cô gầy xọp đi, sói nhìn

thấy cũng muốn khóc luôn! Như thế vẫn chưa ăn thua. Cô gần đây hễ lên

mạng nhìn thấy “anh bạn khoa học gia” của mình, liền ôm laptop khóc

thầm.

Liên Liên biết, trong lòng cô khổ sở, khổ vì cảm thấy có

lỗi và tự trách đối với người đó, khổ vì không thể dứt bỏ phần tình cảm

khắc cốt ghi tâm này. Không ai trách cứ cô, vì thế cô càng trách cứ

chính mình!

******

Ăn cơm xong, Lăng Lăng quay về phòng ngủ, chần chừ

trong giây lát rồi mở máy tính lên. QQ vừa đăng nhập, ava đầu hói nhỏ

kích động nhấp nháy không ngừng.

Vĩnh viễn có xa không: “Em có đó không?”

Chịu đựng tay đau, Lăng Lăng dùng hai ngón tay chậm chạp gõ lên bàn phím,

hai chữ “Em có.” còn chưa đánh xong, trên màn hình lại xuất hiện tin

nhắn.

Vĩnh viễn có xa không: “?”

Vĩnh viễn có xa không: “Sao em không nói gì hết vậy?”

Vĩnh viễn có xa không: “Lăng Lăng, gần đây tâm trạng em không tốt hả?”

Lăng Lăng nén cảm giác đau trong lòng bàn tay, tăng tốc độ đánh chữ: “Không có! Em vẫn ổn!”

“Từ sau khi em ở thành phố B về liền thay đổi rất nhiều. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Gần đây em hơi bận.”

Gửi xong tin, Lăng Lăng buông con chuột nắm hờ ra, chậm rãi mở bàn tay, một vết chất lỏng màu vàng nhạt thấm qua băng gạc. Nhất định là do lòng bàn tay dùng sức nên làm vỡ bong bóng nước… Đau đớn, nhưng không phải lòng

bàn tay!

“Em có chuyện gì không thể nói với anh sao?” Anh kiên trì truy hỏi.

Thấy cô không trả lời, anh lại nhắn tiếp: “Thôi quên đi, em làm chuyện của mình đi, anh không làm phiền em nữa.”

Anh nổi giận rồi. Lời nói không hề sắc bén, cũng không thể hiện cảm xúc gì, ngay cả lúc tức giận anh cũng bình thản.

Ngón tay Lăng Lăng nhanh chóng di chuyển trên bàn phím: “Chờ chút…”

Không trả lời.

“Anh nghe em nói đã…”

Không trả lời.

Cô nắm chặt tay, lòng bàn tay đã hoàn toàn mất cảm giác, chỉ có thể thấy

vệt chất lỏng vàng vàng dần lan ra dưới miếng bông băng.

“Anh trở về đi! Em muốn gặp anh!”

Anh nhanh chóng nhắn lại: “Ý em là…?”

“Chúng ta quen nhau đi.” Cô nói: “Em muốn gặp anh…”

“Vì sao?”

Bởi vì túi LV chỉ thuộc về cô gái nổi tiếng kia, cho dù khi không từ trên

trời rơi xuống đầu cô một cái, cô nhất định sẽ cẩn thận ôm trong tay,

lúc nào cũng thấp tha thẩp thỏm sợ mất, tội gì phải khổ như vậy? Do đó,

cái thích hợp với cô mới là tốt nhất!

“Em ở thành phố A, đại học T, số điện thoại của em là ******, khi nào anh về nước thì liên lạc với em.”

Điện thoại cô reo vang, cô vô cùng hồi hộp lấy ra, vừa nhìn qua, là Liên

Liên, liền hơi thất vọng. Liên Liên nói, trưởng phòng Trình của công