Polly po-cket
Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326333

Bình chọn: 7.5.00/10/633 lượt.

g sai, cô gái ấy chính là tôi!” Tô Thiên Thiên

nói, cô cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác thoải mái khó mà nói thành

lời, giống như một dòng sông đã khô cạn từ lâu bỗng tràn ngập nước, gột sạch

những trầm tích sắc lẹm và lá khô xơ xác, mang đến sự khoan khoái nhẹ nhàng

cùng vui vẻ vô hạn. “Đây cũng là lý do tại sao hôm nay tôi đứng ở đây, có lẽ

người ba của cô gái ấy cảm thấy bởi vì cô ấy là con gái, cho nên có bỏ vốn đầu

tư lớn đến mấy cũng chưa chắc nhận được hồi báo, có thể trợ giúp hay cống hiến

gì cho sự nghiệp của ông ấy, nhưng bây giờ tôi muốn chứng minh một lần, chỉ cần

bỏ ra, nhất định sẽ được hồi báo. Một người không đi giày cao gót như tôi, cũng

có thể đi giày cao gót, một người không mặc lễ phục bao giờ như tôi, cũng có

thể mặc rất đẹp, một người chưa từng xuất hiện trước công chúng như tôi, ngày

hôm nay cũng có thể bước ra, cho dù chỉ là để gia tăng sức mạnh tuyên truyền

của truyền thông đối với khu nhà mới này.”

Giọng điệu của cô bỗng nhiên biến đổi, “Giống như

những nghi vấn của mọi người với Làng du lịch suối nước nóng này, có lẽ sự hoài

nghi của mọi người cũng giống như sự xem nhẹ của người ba đối với cô gái kia,

không biết đối với mức giá cao như vậy, có đáng giá để chúng ta đầu tư, thậm

chí hoài nghi tiền tài của mình sẽ thành vật hy sinh cho số vốn quá cao. Nhưng

có giá trị của một vài thứ, không chỉ dùng tiền bạc là nhất thời có thể đong

đếm được. Tôi cùng với Địa sản Thiên An sẽ dùng thực tế để chứng minh cho mọi

người thấy, chỉ cần có bỏ ra, nhất định sẽ có hồi báo, dù cho lượng tiêu thụ

ngày hôm nay không lạc quan được như vậy, Địa sản Thiên An chúng tôi cũng sẽ

không thấy có bất kỳ tổn thất hay do dự nào, bởi vì đồ tốt, dù đặt ở đâu, cũng

sẽ không vì bất cứ cách hiểu sai nào mà khiến giá trị của nó sụt giảm,

cũng vậy, cho dù giữa muôn vàn nghi hoặc, Địa sản Thiên An của chúng tôi cũng

chỉ biết nỗ lực ở mức tốt nhất, để cho mọi người mua được những căn hộ chân

chính với chất lượng không thể nghi ngờ. Suối nước nóng được dẫn vào từng nhà,

kết cấu bốn mùa nhiệt độ đều ổn định, cửa sổ cách âm vượt tiêu chuẩn chất

lượng, tất cả ban công đều được trang hoàng theo kiểu khép kín, diện tích xanh

hóa trên 50%, cùng với dịch vụ phục vụ trọn gói, chúng tôi sẽ hết sức làm ở mức

tốt nhất, không mang theo bất kỳ tiếc nuối nào, có nguyện ý tin tưởng hay

không, quyền quyết định nằm trong tay các vị.” May mà vừa nãy cô ngồi trong

phòng nhàm chán, liền lật xem sách tuyên truyền, nếu không chắc không nói ra

nổi mấy câu này, trí nhớ của cô coi như cũng không đến nỗi tệ.

Nói xong cô quay ra nhìn MC đang sửng sốt gọi một

tiếng, “Xin hãy phát hình ảnh giới thiệu về Làng du lịch. Để mọi người được

hiểu rõ hơn về khu nhà tuyệt đối sẽ không khiến bọn họ thất vọng này.”

Trên màn hình bắt đầu phát những hình ảnh giới thiệu

về khu nhà, ánh đèn bên trong đại sảnh vụt tắt, Tô Thiên Thiên thở phào nhẹ

nhõm, quay đầu nhìn lại, ông Tô bên cạnh đang kinh ngạc nhìn cô, ách... Hình

như mấy lời của cô vừa nãy rất to gan thì phải!

Ông Tô đối mặt với ánh mắt của con gái, trong lòng có

chút xúc động, mất tự nhiên quay đầu qua chỗ khác, dường như không biết nói gì

cho phải.

Tô Thiên Thiên cũng cảm thấy có chút ngượng ngập,

nghiêng người dò dẫm bước xuống đài trong ánh sáng mờ mờ.



“Chị nhìn thấy rồi chứ?” Ninh Xuyên nói với Ninh San

đang đứng bên cạnh, “Cho dù không có chị, tất cả vẫn diễn ra như bình thường.”

“Vì đấy là con gái của ông ta thôi.” Ninh San trả lời,

“Chị không ở đây, tìm cô ta thế thân cũng chẳng sao, vậy còn vợ ông ta đâu,

chẳng phải vẫn không xuất hiện sao?”

Ninh Xuyên biết, chị gái mình không phải là người dễ

dàng tin người như vậy, “Cho dù thế nào đi chăng nữa, chị đã đồng ý với em rồi,

chúng ta tới đây chỉ để xem một chút, không được gây chuyện.”

“Chị đã không tham gia buổi lễ mở màn cho phiên giao

dịch rồi, em còn muốn thế nào nữa?” Ninh San nhíu nhíu mày, “Về nhà làm bà nội

trợ chắc?”

“Vậy chị muốn thế nào?” Ninh Xuyên cũng có chút nổi

giận.

“Xem tình hình tiêu thụ ngày hôm nay một chút.” Ninh

San khoanh tay lại, “Hơn nữa, Bối Bối vẫn còn ở bên trong mà!”

“Vậy lát nữa chị đón Bối Bối ra rồi chúng ta đi luôn.”

Ninh Xuyên nói.

“Chị đã đồng ý hôm nay sẽ không vào đó gây chuyện.”

Ninh San nhìn anh, nhả từng chữ, “Cho nên đừng có yêu cầu chị nhiều quá, nếu

không chị không biết mình có làm được như yêu cầu của em không đâu.”

Đổi lại là trước kia, Ninh Xuyên nhất định sẽ bị lời

này của cô ta làm cho im bặt, sau đó bị cô ta dắt mũi đi, có điều bây giờ anh

không còn giống như trước, “Chị, sáng nay em có thể kéo chị ra khỏi đây, thì

bây giờ em cũng có thể.”

“Em...” Ninh San nhìn anh, trừng mắt, phất tay bỏ đi.

Không tiến vào trong đại sảnh như Ninh Xuyên và Ninh

San, còn có hai phụ nữ trung niên quấn khăn quàng kín mặt giữa tiết trời nóng

bức.

“Bác của Thiên Thiên ơi, chị xem kìa... con bé Thiên

Thiên nó nói hay quá!” Bà Tô chỉ lộ ra hai con mắt ngấn lệ nói, “Ăn mặc vào

cũng xinh đẹp quá, trước bao nhiêu người mà nói được như vậ