ặt nàng bày ra những mặt mà bình thường chẳng mấy khi nhìn thấy, như là đa tình, ôn nhu hay như lúc tình tình thoải mái cùng với những
người Pháp quốc hợp xướng, có khi lại như hài tử, cao hứng mà cười to …
Làm nàng mê hoặc trong một mặt khác này của anh, đôi mắt nhu tình mà
thâm thúy thi thoảng nhìn sâu vào đôi mắt nàng, khiến nàng thảng thốt mà quay mặt trốn tránh, mọi người khi đến những đất nước khác, tính tình
đều biến chuyển lớn như vậy sao ? Càng nghĩ nàng càng thấy buồn bực.
Ở Pháp được chừng bốn ngày, nàng lại cùng anh đi tới Australia. Không thể phủ nhận một điều là nàng thực sự bị đất nước này mê hoặc. Tâm tình của nàng cũng vì thế mà rất thoải mái cùng vui vẻ, nhưng là nàng tuyệt
không thừa nhận chuyện nàng vui vẻ như vậy có liên quan tới Đường Hoàng. Bất luận anh ta có đối nàng ôn nhu săn sóc thế nào cũng không ngăn được hận ý của nàng với anh ta.
Trong 20 ngày của tuần trăng mật, mỗi ngày Y Nhu đều thủy chung lo
lắng chuyện hai người đồng giường ban đêm , bất quá sự việc cũng không
như nàng lo lắng. Đường Hoàng vẫn như trước không đụng chạm gì đến nàng, chỉ là có đôi khi đùa giỡn nàng một chút, mỗi lần như vậy lại dọa nàng
tim đập thình thịch.
Mỗi đêm anh đều đem nàng ôm vào trong ngực, mở đầu luôn là anh tham
lam hôn trụ nàng nhưng là ngay sau đó nụ hôn cũng dần trở nên ôn nhu
tinh tế hơn, như là muốn khơi mào nhiệt tình của nàng.
Mới đầu đối với những nụ hôn cùng cử chỉ thân mật của anh nàng còn
cảm thấy chán ghét cùng địch ý trong lòng, nhưng sau vài ngày, đối với
nụ hôn của anh nàng không còn thấy xa lạ nữa. Ngược lại dường như là bị
trúng phải thuật thôi miên cơ thể dần dần đối với anh không còn có chút
địch ý khó chịu cùng cứng ngắc nào nữa, mà đã mềm mại, thả lỏng hơn. Có
vài lần nàng đã dường như hoàn toàn bị lạc trong nụ hôn của anh, nụ hôn ý như là có phép thuật khiến nàng không ngừng si luyến. Những lúc như vậy hồi chuông báo động trong nàng không ngừng vang lên như đem nàng cảnh
tỉnh lại. Lại khiến nàng ở trong trạng thái phòng vệ như cũ. Thấy biểu
hiện của nàng như vậy anh cũng không nói gì nhiều chỉ đình chỉ mọi động
tác, ôm nàng cùng ngủ, điều này khiến nàng hoang mang không ngừng, cũng
không có chống đỡ.
Cứ như vậy, trong 20 ngày của tuần trăng mật an an ổn ổn trôi qua, không có bất cứ chuyện gì phát sinh.
Y Nhu bây giờ thân mang hai loại thân phận, Ban ngày là sinh viên đại học, sau khi tan học liền trở lại Đường trạch làm Đường phu nhân.
Tin tức nàng đột nhiên kết hôn chấn động cả khối học của nàng. Hơn
nữa nàng còn gả cho đại phú thương nằm trong top 10 những người giàu có
cùng nổi tiếng nhất Đài Loan khiến nàng trở thành đối tượng trung tâm
của các câu chuyện bát quái. Ngay cả đồng học cũng đều đối nàng hết sức
lễ độ, loại chuyển biến bất ngờ này làm cho nàng cảm thấy không được
quen lắm.
Từ sau sự kiện đó, nàng cùng Tú Khanh đã không còn qua lại thân thiết như trước, mỗi lần gặp mặt hai người vẫn hội gật đầu chào hỏi nhưng là
tình cảm vẫn không thể nào giống như trước được.
Ở trường nàng rất ít cùng đồng học giao tiếp, ngoại trừ Tú Khanh, nàng căn bản cũng không nhớ ra mình có vị bằng hữu nào nữa.
Đồng học từ lúc biết tin nàng kết hôn với Đường Hoàng liền vô cùng tò mò, bất quá đối với chuyện của nàng và Đường Hoàng nàng cũng không
thích nói nhiều đến , hơn nữa nàng thường tìm nơi thanh tĩnh ở trường
học mà tìm đến, thành ra mọi người dần hiểu lầm nàng là một người khó
gần, dần dần cũng không có đồng học nào tiếp cận nàng, nàng lại một mình đến một mình đi.
Hôm nay cũng như thường lệ, chuông tan học reo lên, nàng lại một mình đi theo con đường nhỏ ra phía cổng trường, giờ này chắc tài xế cũng đã
đợi sắn ở ngoài đó. Khi đi ngang qua một khoảng sân trống, vắng vẻ, cây
cối um tùm, đột nhiên có người ở trong bụi cỏ phái trước nhảy ra chặn
trước mặt nàng, đôi tay hữu lực mạnh mẽ đem nàng kéo đến một góc khuất
khác.
Hiểu được tình huống đang xảy ra, Y Nhu liều mạng giãy dụa khỏi. Tên
cướp thấy nàng chống cự quyết liệt liền hung tợn đe dọa nàng : “ Ngoãn
ngoãn không chống cự, nếu không ta liền giết ngươi. ” Nói xong hắn kề
ngay một con dao nhỏ lên cổ nàng.
Tên còn lại thập phần cao hứng nói : “ Mau đem cô ta lên xe. Xong vụ này chúng ta ít nhất cũng kiếm được hơn năm trăm ngàn a~ ”
Bọn chúng là cướp ! Y Nhu lập tức hiểu ra vấn đề thông qua lời đối
thoại của bọn cướp. Chưa bao giờ nghĩ sự tình trên sẽ xảy ra đối với bản thân mình, trong lòng nàng tràn ngập sự sợ hãi cùng hoang mang, hơn nữa cổ nàng cũng bị con dao kề sát đến khó thở.
Ngay tại lúc nàng tưởng cái mạng nhỏ của mình coi như xong, liền có
một bóng dáng nhỏ nhắn từ sau lưng bọn bắt cóc đánh đến, chỉ với hai ba
chiêu đã đem bọn bắt cóc giải quyết sạch sẽ. Dưới tình thế cấp bách, hai tên bắt cóc đảo mắt nhìn nhau 1 lượt sau đó đem nàng đẩy về phía người
kia còn bản thân thì tranh thủ tình thế mà chạy trối chết.
Y Nhu không hiểu rốt cuộc là đã phát sinh thêm chuyện gì, chỉ thấy
bản thân vốn là sẽ thân ái mà tiếp xúc với mặt đất, nhưng lạ là một điểm đau cũng không có