t.
Quý Bạch Ngạc ngẩng đầu, gật gật: "Được, ngươi nói cho ta biết a! Để xem ngươi nói ra cái chuyện ma quỷ, ba hoa chích chòe gì."
Kim Tiểu Lục lắc đầu, lại thở dài nói: "Không phải không phải, ba hoa
chích choè chính là dùng để khen ngợi Phật tổ giảng kinh quá thần diệu,
làm sao có thể cùng chuyện ma quỷ chung một chỗ, Bạch Ngan nhà cô, hóa
ra chỉ là một con ngan tầm thường mà thôi."
"Bớt nói nhảm, nhanh nói đi." Quý Bạch Ngạc trợn mắt nhìn hắn
"Khổng phu tử có câu, ‘biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết. Đó mới là biết’ con ngan tầm thường như cô cũng thế, cũng không
biết khiêm tốn, gỗ mục không thể đục, ngan trắng cũng không thể dạy dỗ
được." Kim Tiểu Lục nói, khẩu khí kia giống như phổ độ chúng sinh vậy.
"Lại nữa ~~~~ Kim Tiểu Lục, ngươi có thể nói chuyện đứng đắn… không nói
những lời vô ích có được không?" Hai chiếc răng khểnh của Quý Bạch Ngạc
lúc ẩn lúc hiện, giống như có thể gia tăng lực uy hiếp.
"Ý của cô là không thích nghe ta nói lời không đứng đắn?" Kim Tiểu Lục
lại ghé sát vào nàng, giọng nói cố ý thêm chút lỗ mãng, nhưng ngay cả
như vậy, hắn vẫn duy trì khoảng cách thích hợp với nàng.
"Ta chưa nói là không thích, chính là ~~" Quý Bạch Ngạc nói nhưng lại bị cắt ngang.
"Không ngờ một cô nương suốt ngày rong chơi ở nhà như cô lại thích nam
nhân nói những lời không đứng đắn, *thở dài* ~ đáng tiếc!" Kim Tiểu Lục
lại lắc đầu.
Quý Bạch Ngạc sửng sốt, sau đó lộ cặp răng khểnh giống như nanh hổ giận
dữ nói: "Kim Tiểu Lục, ngươi lại cố ý vòng vo đào hố lừa ta nhảy vào,
ta bảo ngươi nói những lời không đứng đắn lúc nào chứ? Bỏ ngay cái kiểu
ấy đi."
"Oa! Bị phát hiện rồi." Tiểu Lục lắc đầu, "Nhắm mắt lại."
"Làm gì?" Quý Bạch Ngạc bĩu môi nhìn Kim Lục Phúc.
"Không phải cô muốn biết nam nhân và nữ nhân chơi như thế nào sao?" Kim Lục Phúc cố ý giả vờ cười sáng lạn, tiếc thay, từ nhỏ Quý Bạch Ngạc
không xuống núi, mà hai ca ca của nàng cũng không cười như vậy với nàng, cho nên cũng không hiểu lắm, chỉ cảm giác được nụ cười đó khiến nàng có chút không thoải mái.
"Có cần thiết phải như vậy không? Ta không muốn nhắm mắt." Quý Bạch Ngạc chớp chớp mắt thương lượng.
Kim Lục Phúc có chút ngạc nhiên, sau đó lại càng cười xấu xa, chậm rãi
chậm rãi sát lại gần Quý Bạch Ngạc, bởi vì mục tiêu tới gần, theo phản
xạ có điều kiện Quý Bạch Ngạc trợn tròn hai mắt nhìn khuôn mặt Kim Lục
Phúc càng ngày càng gần ~~ càng ngày càng gần…
Kim Lục Phúc nhìn thẳng vào khuôn mặt Quý Bạch Ngạc càng ngày càng cũng
không tự giác dừng lại hít thở, khuôn mặt hai người bọn họ chỉ cách nhau 1 tấc, cặp mắt đẹp của Quý Bạch Ngạ cũng không có...chút nào thẹn
thùng, chỉ có tò mò, làn da trắng mịn cũng không có vẻ là đỏ ửng, trong
lòng cảm thấy Tiểu Bạch Ngan này không phải là nữ nhân.
Quý Bạch Ngạc không có biểu hiện xấu hổ, khiến Kim Lục Phúc có chút nhớ
đôi mắt hạnh lúc nào cũng trợn tròn, nếu đã tiến lên rồi thì phải hôn
thôi, nếu không, sẽ bị Tiểu Bạch Ngan cười mất, vẫn còn do dự. Quý Bạch Ngạc nói: "Rốt cuộc là làm cái gì? Nhanh lên một chút có được không?"
Thở ra khí như bay tới trên mặt Kim Lục Phúc, lướt qua mũi, phổi có thể
cảm nhận rõ ràng
Kim Lục Phúc nhất thời sững sờ, hỏi lại: "Hì hì, tại sao?"
"Bởi vì không khí đều bị ngươi hút đi , ta sắp chết vì nghẹt thở rồi." Quý Bạch Ngạc nói.
Kim Lục Phúc lại lấn đến gần một chút, cười xấu xa nói: "Biết chơi cái gì sao?"
"Biết rồi, chán phèo." Quý Bạch Ngạc lui về phía sau hai bước: "Chuyện
chán phèo như vậy có gì hay chứ, nếu muốn luyện nín thở còn không bằng
tới đầm băng trên đỉnh núi luyện còn tốt hơn." Sau đó xoay người đạp
tuyết lướt đi, bỏ lại Kim Lục Phúc há hốc mồm nhìn lên trời. Nín thở?
Tiểu Bạch Ngan đầu óc gia cầm này không ngờ lại nói ra sáng kiến như
vậy.
Lại lắc đầu lần nữa, Kim Lục Phúc thở dài, tại sao mọi người ở Quý gia đều kì quái như vậy? Nhớ lại năm đó, hắn đang nhìn bao quát cả rừng thông, chả hiểu thế nào
lại bò lên trên núi Côn Lôn, cứ đi, đi mãi, tới lúc cảm thấy khó thể,
cuối cùng không thể chịu được nữa, choáng váng mà ngất đi. Không biết đã hôn mê bao lâu, đến khi tỉnh lại, nhìn thấy một sinh vật giống con
người, toàn thân bao phủ một lớp tuyết trắng, ngồi chồm hỗm nhìn hắn,
thấy hắn tỉnh lại, bắt đầu lầm bầm lầu bầu thì thầm nói chuyện, Kim Lục
Phúc đói tới mức váng đầu hoa mắt, không nghe được hắn nói gì, chỉ đến
khi nghe thấy hắn nói hai chữ “Ăn không”, Kim Lục Phúc ra sức gật đầu,
hắn thích nhất là ăn không phải trả tiền, mà trước mắt… chính là yêu cầu duy nhất của hắn.
Sau đó cái người đang ngồi chồm hỗm kia đứng dậy phủi phủi toàn bộ tuyết trên người xuống, kéo Kim Lục Phúc cắp ngang nách, rồi thi triển khinh
công bay đi, Kim Lục Phúc bị màu tuyết trắng xóa xung quanh làm cho
choáng váng, lại hôn mê, một lần nữa đi vào giấc ngủ.
Lần thứ hai tỉnh lại, không phải tỉnh do đói, mà là bị nhìn chằm chằm mà tỉnh dậy. Vây quanh giường có năm người, ba nam hai nữ, nhìn thấy hắn
mở mắt, cả đám người giống như cây nến được châm lửa, sáng bừng lên. Sau đó, bắt đầu bình phẩm từ đầu đến châ