cứu được hắn.
Trừ khi…. Nàng không phải Thần! Trừ khi… nàng chết!
Cho nên, nàng nghĩ ra cách này, nàng cũng chẳng muốn gì nữa, Thần
cũng được, Ma cũng tốt, mất mạng cũng không sao. Biết là không nên,
nhưng ca ca vẫn phải sống, dù không có nàng, cũng phải sống.
Nhưng chung quy, nàng vẫn thiếu Mộ Tử Hân, mà thiếu, thì phải trả.
“Bạch Trúc, ta nợ huynh, trả lại cho huynh!” Bước chân nàng rã rời,
đi một bước cũng như sắp ngã, nhưng vẫn cố đi đến, tay nàng dán vào lồng ngực, dùng hết sức lực cuối cùng, móc sâu vào, tay nhuộm đầy máu tươi,
một cỗ khí màu trắng xuất hiện trên tay nàng, lóe ra ánh sáng. Đó là
nguyên thần của hắn.
Cuối cùng hắn cũng hiểu, nàng đã không phải là Thần, nàng tự bỏ đi Thần cách của chính mình.
Nguyên thần này của hắn, trừ khi hắn muốn lấy, nếu không, nàng chỉ có thể buộc hắn ra tay.
Ngay cả chết, nàng cũng không muốn hắn theo cùng, nàng muốn rời đi
một mình, sau khi bị tổn thương hoàn toàn như thế, nàng chỉ muốn chết đi một mình thôi.
“Anh Lạc… không không, đừng làm vậy!” Nàng không phải là Thần, vết
thương nặng như thế, lại mất đi tu hành ngàn năm của hắn, nàng sẽ chết.
Thế giới xung quanh hắn như rối loạn, hắn như điên cuồng gọi nàng, không cho nàng đến gần, nhưng lại không cách nào ngăn được nàng.
“Mau ngăn nàng lại, ai đến cản nàng đi! Thiên Phàm!”
Nhưng không ai đáp lại hắn, không hề có ai, bầu trời vốn chi chít
người lúc này lại mờ dần, ngay cả Thiên Phàm vốn đang nằm trên đất cũng
dần chậm rãi biến mất.
Thì ra…. tất cả đều là ảo ảnh, không có Cố Thiên Phàm, không có Lục
giới liên hợp tấn công, chỉ có Anh Lạc đầy máu trước mắt, bị kiếm đâm
xuyên tim mới là thật.
Vì sao lúc này hắn mới phát hiện, vì sao lại có thể cho rằng nàng sẽ
ra tay với Thiên Phàm. Đây đều là ảo ảnh buộc hắn phải ra tay.
Máu như được ép ra, chảy không ngừng, rơi trên trường bào màu tím của nàng, thấm xuống đất, khiến mỗi bước chân của nàng, đều như kéo theo
một vệt máu đỏ.
Nàng vẫn đi đến, cầm nguyên thần của hắn, nở nụ cười giải thoát, từng chữ từng chữ nói: “Trả cho huynh…. trả cho huynh… trả cho huynh!”
“Không!” Hắn rống to, bi thương vô cùng, như phá tan bầu trời ảm đạm
kia, che mờ đi nắng gắt đang chiếu rọi. Hắn không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn tay đầy máu tươi của nàng, đưa nguyên thần thuần khiết
kia, từ từ đưa vào cơ thể hắn.
Nàng như đã dùng hết sức lực, từ từ lui về sau, ngã ngồi trên đất,
lại nhìn về phía sắc mặt đau đớn tận cùng của hắn, cả người như phát
sáng, còn sáng hơn ánh mặt trời trên cao kia.
“Như vậy…. tất cả mọi người đều sẽ hạnh phúc! Tất cả….”
Hơi thở nàng mỏng manh như tơ, nhưng nét mặt lại tươi như hoa, ánh
sáng nhàn nhạt khẽ xuất hiện, cả người nàng bắt đầu mờ dần, vô số ánh
sáng như sao, từ khắp nơi tràn đến.
Đó là Thần cách của nàng, từ đây về sau, Thần tộc sẽ biến mất trong Lục giới.
Nàng cười nhìn ánh sáng đang từ từ bay lên, giống như tính mạng của
nàng, đang dần tan biến khỏi thế gian, nhưng khuôn mặt kia, nụ cười lại
không hề tắt đi.
Nàng hơi nghiêng người, ánh mắt dần dịu dàng, dùng hết sức cuối cùng, đứng thẳng người, đi về phía kia. Đi mấy bước, nàng lại ngã nhào, nhưng nàng vẫn tiếp tục đứng lên, cố đi về phía trước, dù té ngã, vẫn cố chấp đi.
“Anh Lạc… Anh….” Mộ Tử Hân như không thể nói nổi, pháp lực trên người hắn dần khôi phục, nhưng hắn vẫn không thể thoát khỏi sự trói buộc của
nàng. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh sáng xung quanh nàng đang dần nhạt dần, chỉ có máu đỏ vô cùng bắt mắt trên đất khiến hắn như bị thiêu đốt.
Cho đến khi nàng cuối cùng cũng đến nơi nàng muốn, đến cạnh bên
giường băng. Người trên giường, dung nhan vẫn tuyệt sắc như cũ, nàng cạn sức, gục bên mép giường, nở nụ cười.
“Ca ca….” Giọng nói nhàn nhạt như gió thoảng, tay nhuốm máu chậm rãi đưa đến, thỏa mãn nói: “Nên tỉnh lại rồi!”
Dường như nghe được tiếng nàng, người trên giường chợt giật mình.
Băng lạnh trên người cũng như ánh sáng trên người Anh Lạc, dần rút đi,
sắc mặt tái nhợt cũng dần khôi phục lại.
Thần cách của Anh Lạc hóa thành muôn vàn ánh sáng, bao trùm cả vùng
đất, trời đất như rung chuyển, vạn vật bắt đầu khôi phục, những thứ đã
từng bị Ma Thần làm ảnh hưởng, đều dần khôi phục.
Vô số ánh sáng bay lên, những người vì nàng mà chết, đều lần nữa thành hình, sống lại, bao gồm cả người bên cạnh nàng.
Cuối cùng người trên giường cũng mở mắt, nàng gần ngay trước mắt, nhưng trong suốt đến không thấy rõ hình dáng.
Nàng vô thức đưa tay chạm vào hắn, cười càng hớn hở, thân thể trong
suốt tan biến đi, giọng nói oán giận cuối cùng phiêu tán trong gió: “Ca
ca có thể làm như thế thì Lạc Nhi cũng vậy!”
Một tiếng rắc vang lên, như thứ gì đó vừa bể tan tành, hắn vươn tay, chỉ cảm thấy gió lạnh băng.
Lòng bàn tay hắn lạnh ngắt, như có thứ gì rơi vào trên tay hắn, nhìn
lại, chỉ có một giọt nước. Giờ khắc ấy, bầu trời quang đãng, ánh nắng
chói chang, tuyết trắng bị gió thổi bay tứ tán, bay khắp Lục giới.
Năm trăm năm sau.
“Sư tổ!”
Người trên đỉnh núi chậm rãi quay người lại, áo bay bay trong gió,
trắng như tuyết, không nhiễm bụi trần
