XtGem Forum catalog
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327031

Bình chọn: 8.00/10/703 lượt.

, trên trán, chỉ mang đầy tang

thương.

“Chuyện gì?” Giọng điệu bình thản không hề mang theo chút cảm xúc nào, cứ như không có thứ gì có thể làm hắn quan tâm nữa.

“Một nhóm đệ tử mới đã nhập môn, sư phụ bảo đệ tử đến hỏi sư tổ, có

gì muốn dạy bảo hay không?” Đệ tử hai tay ôm quyền, vẻ mặt cung kính,

cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, như chờ đợi trên mặt hắn xuất hiện chút gì,

nhưng không hề có, vẻ mặt hắn vẫn cứ lạnh nhạt như thế.

Y là đệ tử mới đến Bạch Mộ chưa đầy trăm năm, đối với Bạch Mộ Thượng tiên đứng đầu Tiên giới, vẫn có chút tò mò.

“Thiên Phàm đã là Chưởng môn Bạch Mộ, còn đến hỏi ta làm gì?”

Đệ tử nắm chặt tay, hơi hoảng hốt bảo: “Nhưng sư phụ nói, hai vị sư

tổ đều ở đây, người làm Chưởng môn như người có hơi thẹn, nên…. mới muốn hỏi ý kiến hai vị sư tổ.”

Y càng nói càng sợ, lén nhìn sắc mặt người đối diện, tim đập nhanh vô cùng. Vì sao sư phụ cả ngày đều cười ha ha, lại có một vì sư phụ mặt

lạnh băng như thế chứ?

Nghe nói, vị sư tổ này, từ năm trăm năm trước, đã không còn cười nữa.

Nghe đồn, năm trăm năm trước, Ma Thần tái thế, sinh linh đồ thán,

ngay cả vị sư tổ chưởng môn kia cũng bị làm hại. Nhờ Thiên Đế lấy thân

hy sinh, thế gian mới có thể khôi phục thái bình.

Lúc ấy sư phụ Cố Thiên Phàm của y, cho là vị sư tổ chưởng môn kia đã

về cõi tiên, nên mới phải nhận chức Chưởng môn này. Ai ngờ, một tháng

sau, vì Thiên Đế nhân từ, sư tổ chưởng môn và mấy vị tiên hữu hy sinh

kia, đều như kì tích xuất hiện tại phòng mình.

Aizz! Theo lời sư phụ y nói chính là, tự nhiên bị quẳng cho một công

việc mệt chết người như thế, đúng là bước chân vào một con đường lao lực quên mình một đi không trở lại, kèm thêm hai hàng nước mắt tủi thân.

Sư phụ nói, trong trận đại chiến kia, sư tổ từng đánh mất một điều gì đó, nên mới trở nên lãnh đạm như thế.

Aizz, nghĩ đến đây, hắn lại không nhịn được oán trách mấy lần. Thiên

Phàm sư phụ thật là, có việc gì tự mình nói đi, sao cứ phải kêu y chứ! Y vô tội mà!

“Thiên Phàm đã nhậm chức Chưởng môn thì chính là Chưởng môn Bạch Mộ,

sau này chuyện Bạch Mộ, hắn cứ tự quyết định, không cần xin chỉ thị của

chúng ta nữa!” Mộ Tử Hân gằn từng chữ một, giọng nói vốn đạm mạc lúc này đã lạnh băng.

Đệ tử cúi cúi đầu, cung kính đáp, đang muốn lui ra, đột nhiên nhớ đến điều gì “Sư tổ, ngày mai là Tiên hội Dao Trì, người….”

“Ta sẽ đi!” Hắn trả lời.

Người nọ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, may quá, cuối cùng cũng xong, đến lúc về báo cáo, cũng đỡ bị mắng.

Y vội vàng hành lễ, không hề chần chờ, chạy như bay. Động tác kia cứ như có thứ gì rất kinh khủng đang đuổi theo.

Mộ Tử Hân lại xoay người sang chỗ khác, nhìn dưới tầng mây, chúng sinh có vui có lo, có đau có khổ, nhưng vẫn nỗ lực sống.

Năm trăm năm rồi, hắn cố sức làm tốt mọi thứ, giờ đây mọi người đều

đã có cuộc sống yên vui. Hắn đã làm được lời hứa với sư phụ, vì bá tánh, vì thiên hạ.

Chỉ là, hắn không hề thấy vui sướng hay thỏa mãn, trong lòng vẫn như

trống rỗng, ngay cả thế gian yên bình kia, trong mắt hắn, cũng chỉ là

một cục diện đáng buồn mà thôi.

Thỉnh thoảng hắn sẽ nghĩ, nếu lúc đầu hắn nhìn ra vẻ kì lạ của Anh

Lạc, có thể biết đó đều là ảo ảnh biến ra, hắn có làm khác đi không?

Đáp án đã sớm nằm trong lòng hắn, sẽ không!

Nàng làm tất cả, chỉ vì muốn giải thoát. Miểu Hiên chết đi, nàng

không thể chịu nổi, mặc dù lúc ấy không phá hủy thế gian này, sau này

cũng sẽ, cho nên mới làm ra tình cảnh như thế, buộc hắn ra tay.

Vì cứu sống người quan trọng nhất, nàng hi sinh tất cả, ngay cả

nguyên thần của hắn, cũng tính vào. Nàng không muốn lưu lại một chút nhớ thương nào lại thế gian này nữa.

Nàng không phải Ma, cũng chẳng phải Thần, nàng bỏ đi Thần cách của bản thân, cũng chỉ vì muốn cứu sống Miểu Hiên.

Nàng lại chưa bao giờ nhân từ với mình như thế.

Hắn thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía trước, chợt nghĩ đến điều gì, đột nhiên cưỡi kiếm bay đi. Gió lạnh như gào thét bên tai, từng dãy núi như lướt qua dưới chân hắn. Hắn lướt qua một màu biển xanh, trước mắt chợt

xuất hiện một cảnh phủ mây mờ.

Hắn đi chậm lại, bay vào trong núi.

Một nam tử áo lam đang khom người loay hoay làm gì. Đào đất, lấp đất, tưới nước, động tác như đã luyện tập nhiều lần, thuần thục vô cùng.

Hắn khẽ chạm vào gò đất vừa trồng hoa xuống, một lúc lâu mới đứng

lên, vỗ vỗ bùn đất trên người, cất giọng nói: “Đã đến đây rồi, còn che

che giấu giấu cái gì?”

Lúc này Mộ Tử Hân mới bay xuống, nhìn gốc hoa hắn vừa trồng xuống, ánh mắt hơi trầm xuống.

“Lại là huynh!” Miểu Hiên nói nhỏ, chân mày nhíu chặt.

“Sao hả, không hoan nghênh ta?” Hắn nhàn nhạt nói.

“Cũng không phải!” Miểu Hiên cầm lấy một bụi hoa khác, lại ngồi xổm

xuống bắt đầu đào đất ” Chỉ cần huynh đừng phá hoa của ta là được!”

Mộ Tử Hân dừng một chút, quay đầu nhìn Lục hoa khắp núi “Rõ ràng huynh có cách nhanh hơn, sao phải vất vả như thế?”

Miểu Hiên quay đầu lại, nhìn hắn, trên mặt hơi mê man, chậm rãi quay

đầu, ánh mắt lại nhìn về phía Lục hoa trong tay, mắt cau chặt “Ta cũng

không biết, có lẽ, tự mình làm thì thấy yên lòng hơn!”

“Huynh vẫn không nhớ ra điều gì sao?” T