ấy, không thể tha thứ được, hạ chỉ cấm y không được bước vào Thiên giới nửa bước, không bằng nói là hắn không thể tha thứ cho chính mình. Trên đời
này còn có một loại cảm xúc gọi là giận chó đánh mèo. Nhưng người ấy vui vẻ chịu đựng, cũng chưa từng có lời oán giận nào. Một khắc kia khi tự
do bước khỏi A Tỳ Đại Thành, mấy ngàn năm sau cũng chưa từng rời khỏi U
Minh giới.
Hắn đứng trên đám mây cao cao, phóng tầm mắt nhìn khắp thiên hạ, lục giới ai cũng tôn kính hắn, lẽ ra nên vui sướng, nhưng mà
chỉ có bản thân hắn biết, trở lại Cần Đức Điện, ngồi trên ngai vàng
Thiên Đế, nội tâm của hắn có bao nhiêu hoảng loạn, có bao nhiêu trống
trải.
Có tiểu tiên quan báo lại, mấy ngày gần đây Tu La Vương và
cháu gái Dự Diên đếnU Minh giới thăm bạn, cùng Nhân Thánh Đại Đế chơi cờ bên bờ sông Vong Xuyên, người ngồi cùng đúng là Lăng Xương, vị nhị ca
kia của hắn.
Trước mặt hắn, là chồng công văn như núi, vĩnh viễn có xem cũng xem không hết.
Rốt cuộc ai mới là người bị phạt xuống A Tỳ Đại Thành chịu hình đây, ngay chính hắn cũng hiểu rõ tình hình đảo lộn này.
Lăng Xương đã thoát khỏi biển khổ, giờ phút này đang hái hoa bỉ ngạn đỏ tươi chơi đùa với tiểu cô nương vừa mới hóa thành hình người. Tiểu cô nương
kia mặc áo choàng nhỏ màu đỏ như lửa, trên đầu dùng dải lụa hồng buộc
thành hai bím, gương mặt nhỏ tròn tròn, đôi đồng tử linh động, trong mắt tràn đầy cảnh giác, tuy rằng liếc nhìn chằm chằm đóa hoa bỉ ngạn đỏ như máu trong tay hắn, nhưng thân hình nhỏ theo bước chân bước tới của hắn
mà lùi về phía sau hai bước, cắn chặt môi, sau một lúc lâu mới tỏ vẻ
mạnh mẽ quát: “Đứng lại! Ngươi là ai?”
Nam tử có gương mặt xinh
đẹp, vẻ mặt an nhàn khóe môi âm thần co rút, thật không thể hiểu con gái của tiểu ngốc điểu từ nhỏ sinh trong hủ mật, vì sao vẫn có dáng vẻ cảnh giác như con thú nhỏ trong núi thế? Con bé có vài phần giống mẫu thân
của mình, người bên ngoài đối tốt với con bé, con bé cứ cân nhắc mãi,
nhưng vẫn không dám nhận, dù sao cũng khiến cho lòng người cảm thấy thất bại, nhưng hiện giờ, tất cả đều hóa thành nụ cười nhạt, tựa như mây
mỏng gió nhẹ.
Đợi đến khi hắn tốn hết nửa canh giờ trấn an tiểu
cô nương này, tỏ vẻ hắn không hề có mục đích bất lương, sau khi có ý đồ
hối lộ mới khiến cho tiểu cô nương mới năm trăm tuổi này ôm một bó hoa
to giả vờ dáng vẻ ông cụ non kiễng mũi chân thử vỗ vai hắn, kết quả có
chút ảm đạm khi phát hiện ra chiều cao của mình không đủ, dùng cằm ám
chỉ Tu La Vương tiền nhiệm đang cùng Nhân Thánh Đại Đế chơi cờ cách đó
không xa đang thua thê thảm đến độ phải vò đầu bứt tai, thở dài nói:
“Thúc thúc người không cần ngạc nhiên, ông ngoại thích dẫn theo ta đi
chung quanh, phụ thân lại luyến tiếc, muốn ta luôn ở bên cạnh phụ thân,
cho nên mỗi lần nhận được lễ vật của phụ thân và ông ngoại đều phải hỏi
rõ ràng có điều kiện gì, Diên nhi cũng không thể tùy tùy tiện tiện đồng ý yêu cầu của nam tử.”
Nhiếp Phần lén liếc nhìn cháu gái bảo bối
một chút, nghi hoặc nói: “Lăng Xương tiểu tử này ở U Minh giới cũng mấy
ngàn năm rồi, sao ta thấy hiện giờ càng ngày càng thanh tĩnh không có
chí tiến thủ? Hắn sẽ không âm thầm tính toán gì chứ?”
Nhân Thánh
Đại Đế nhặt lên một quân cờ “Ba” một tiếng phá hủy đường lui của Nhiếp
Phần, chậm rãi trả lời: “Tiểu tử này nói sinh tử luân hồi, đây là điểm
cuối, hắn đã dừng lại tại điểm cuối cùng.”
Dù sao thần tiên cũng
không nhập luân hồi, chỉ cần tiểu tử này không phải chờ con gái nhà mình thì hắn muốn dừng đâu cũng được, dừng bao lâu cũng thế, chẳng có can hệ gì đến ông. Nhiếp Phần thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó mới chậm chạp
phát hiện bàn cờ này mình thua rồi.
Con gái của ông, từ sau khi
sinh hạ tiểu bảo bối Dự Diên đã bị ông đẩy lên ngai vàng Tu La Vương,
còn mình dẫn theo cháu gái nhỏ đi dạo chơi khắp nơi. Nhạc Kha mong ngóng con gái chào đời hết năm trăm năm, lúc bé sinh ra đời còn chưa ôm đủ
thì đã bị nhạc phụ đại nhân nhanh chóng mang đi. Lần này vợ cũng không
bị cướp đi nữa, nhưng vợ ngồi trên ngai vàng Tu La Vương ba ngày thì đã
giả bộ bệnh hết hai ngày để lười biếng, chưa tới nửa tháng, hắn – vị phụ chính vương phu này vô hình chung đã tiếp nhận chính vụ của thành Tu
La, mỗi ngày đều bận rộn điên cuồng.
Dự Diên, đứa con gái bảo bối của hắn, giờ phút này đang mở to hai mắt nhìn thúc thúc trước mặt, ngạc nhiên nói: “Thúc thúc, thì ra thúc biết mẹ của con ư?”
Lăng
Xương gật gật đầu, cười nói: “Mẹ của con năm đó rất là cần mẫn…”Cả ngày
kéo chổi, cho dù chưa từng làm được bao nhiêu, ít nhất liếc nhìn cũng ra dáng rất chi là chăm chỉ?
Nào ngờ Dự Diên lại lộ ra vẻ mặt khinh thường, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một hồi: “Thúc thúc, thúc đừng
gạt con nữa. Mẹ con siêng năng cần mẫn? Cả thành Tu La đều biết mẫu thân lười đến mức nhân thần đều căm phẫn, tuy rằng làm Tu La Vương, suốt một năm ngay cả Thất Diệp Đường cũng chưa từng bước đến nửa bước, cả ngày
trừ ăn ra thì ngủ, may mà có phụ thân giúp người, mỗi ngày bận rộn không ngừng… phụ thân của con cũng quá đáng thương . . . . . .”
Cô bé nhỏ phiền muộn thở dài.
Vương