mua năm bản sẽ giảm giá ưu đãi còn 60%, anh mua vừa đúng 5 bản, ha ha.” Cô quay đầu nhìn Tiểu Ngụy, lớn tiếng nói: “Tiểu Ngụy, giảm còn 60%, đừng quên tính cả chiết khấu.”
Tiểu Ngụy cuối cùng cũng có phản ứng, cuống quýt thanh toán, giao lại tiền thừa.
Diệp Vân bọc lại sách, muốn nhấc lên đưa cho khách, nhưng năm cuốn sách quá nặng, cô cố hết sức cũng không nhấc nổi.
Đột nhiên có cảm giác nhẹ hẫng, hóa ra là anh chàng học ngành y kia đưa tay nhấc bọc sách, lưu loát nâng qua quầy, hướng cô lườm liếc một cái rồi nghênh ngang rời đi.
Diệp Vân không khỏi cảm thán lần nữa, đàn ông dù nhìn gầy gò đến đâu, khí lực cũng tốt hơn phụ nữ rất nhiều.
Quay đầu lại thấy Tiểu Ngụy vẫn nhìn chằm chằm vào cửa ra vào, cả người ngẩn ngơ.
“Tiểu Ngụy, hôm nay làm sao vậy, có gì không yên lòng hay sao?” Diệp Vân quơ quơ tay trước mắt cô bé.
Tiểu Ngụy định thần lại, đột ngột nắm lấy tay Diệp Vân, vẻ mặt kích động kêu lên: “Chị Diệp Vân, cuối cùng em đã đối mặt cùng với thần của mình rồi, anh ấy vừa nhìn thẳng vào em đó, chị thấy không!”
“Thấy rồi, Tiểu Ngụy, buông lỏng một chút, nói cho chị có chuyện gì xảy ra, hiện tại cũng không có khách, coi như giết thời gian.”
Thế là hai người ngồi bên quầy hàng hàn huyên.
“Chị Diệp Vân, anh ấy rất giỏi đấy, tuy em mới học năm nhất, vào trường chưa được hai tháng, nhưng nghe nói không ít chuyện về anh ấy. Anh ấy cũng họ Ngụy, gọi là Ngụy Thanh, là sinh viên y khoa tổng hợp chính quy 5 năm, hiện tại anh ấy đã học năm thứ 5 rồi, luôn ở tại bệnh viện thực tập, rất ít học tại trường. Anh ấy lúc nào cũng đứng đầu kỳ thi chuyên ngành mỗi năm, năm nào cũng đại diện trường tham gia các cuộc tranh tài diễn thuyết, phiên dịch, thể thao, có thể nói anh ấy là một người toàn tài. Học bổng quốc gia một người chỉ lấy một lần, nhưng anh đấy lấy được những ba năm. Lợi hại không!”
Nhìn Tiểu Ngụy thao thao bất tuyệt về thần tượng, vẻ mặt hưng phấn, Diệp Vân không khỏi cảm khái, tuổi trẻ thật tốt, cảm giác vui vẻ nhưng lại tự cảm thấy có chút buồn cười, kỳ thật cô cũng còn trẻ, nhưng sao lại luôn có cảm giác buồn lúc này.
“Tần phu nhân, đang bề bộn chuyện gì vậy?”
Một đôi bàn tay to lớn từ phía sau ôm
lấy Tần phu nhân, chủ nhân của đôi bàn tay nhìn xuống cái nồi đang bốc
khói trên bếp, mắt đầy ý cười: “Hôm nay lại có nhã hứng tự mình nấu súp
nha.”
“Cháu trai lão Dương bị bệnh, ông ấy xin nghỉ về nhà mấy ngày.” Tần phu nhân múc một muỗng súp, thổi thổi rồi
đưa vào miệng con trai “Như thế nào?”
“Rất ngon, tay nghề không hề giảm!” Anh gật đầu khẳng định.
Tần phu nhân nghe xong cười vui vẻ: “Thích là tốt rồi, mấy ngày nữa mẹ là chủ nhà bếp, muốn ăn cái gì, nói mẹ làm cho con!”
Tần Tử Tấn kéo mẹ vào lòng: “Nếu vất vả thì nên thuê đầu bếp, trong nhà cũng không thiếu tiền, đừng khiến mình mệt mỏi mẹ à.” (Kat: ôi, ta càng lúc càng mê anh này, ô ô, chị Vân, nếu chị hem phải người tốt, em hem nhường ảnh cho chị đâu!)
“Mẹ chỉ tin tưởng lão Dương, vả lại cũng chỉ nấu ăn có mấy ngày không đến mức mệt mỏi đâu, hai người cũng lâu
rồi không ăn đồ ăn mẹ nấu, coi như mấy hôm nay ôn lại đi.” Tần phu nhân
múc một chén súp, đưa cho con: “Đây, nhân lúc còn nóng ăn đi, ấm dạ
dày.”
Tần Tử Tấn ăn một chút, đem chén đặt
trên bàn, kéo Tần phu nhân ra ngồi trên ghế, biểu tình nghiêm túc: “Con
muốn thương lượng với mẹ một chuyện, gần đây có một số việc con phải xử
lý, ở trong nhà không thuận tiện, mẹ cũng biết ba, rất để ý thời gian
của con, cho nên, con muốn chuyển ra ngoài ở một thời gian.”
“Chuyện gì vậy, nói cho mẹ nghe, xem mẹ có giúp được không.” Con trai vẻ mặt nghiêm túc như vậy, Tần phu nhân cũng lo lắng theo.
“Không cần, mẹ phải tin tưởng vào năng
lực của con trai mẹ, nếu muốn hỗ trợ, thì giúp con nói với ba, con muốn
nói với ông ấy nhưng lại sợ nói không khéo chọc ba phát hỏa.”
“Aiz, hai cha con các người cứ như là
oan gia.” Tần phu nhân sủng nịch nhéo nhéo cái mũi con trai “Tìm được
nhà rồi thì nói cho mẹ, mẹ sẽ qua giúp con sửa sang lại. Có thời gian
rãnh phải về nhà biết không?”
“Vâng.” Tần Tử Tấn cúi đầu hôn lên trán mẹ.
“Tối hôm sinh nhật nhất định phải về nhà, mẹ sẽ làm một bữa tiệc lớn cho con!”
“Nhất định!” Tần Tử Tấn gật đầu, lựa thế nói thêm: “Mẹ, con dùng Quan Dĩnh hay là thôi đi, đối với cô ấy, con
thật không có biện pháp để ý tới, kéo dài chuyện này không tốt, về sau
lại trở thành một đôi vợ chồng bất hòa, hai nhà cũng không vui vẻ gì.”
“Xem ra nha đầu kia thật đúng là không
thể chiếm được tâm của con, thôi được, mẹ lựa thời điểm mà nói với cha
con, con đừng nói gì với ông ấy vội.” Tần phu nhân phiền toái nhìn con
trai: “Hôm sinh nhật con mẹ cũng mời Quan Dĩnh, bữa đó không được trốn,
nếu không ưa cũng phải ráng nén nghẹn, việc này mẹ để cho con giải
quyết, nghe chưa?”
“Vâng, toàn bộ đều nghe mẹ!” Tần Tử Tấn cảm thấy thật cao hứng, lại hôn Tần phu nhân một cái.
“Bất quá, mẹ cũng có điều kiện, tìm
người cho con, con lại không thích, vậy con tốt xấu gì cũng phải mang
người con thích về, để mẹ có chút vui mừng nha. Mẹ của con lúc này, hiện tại không cầu mong cái g