Insane
Lấy Nhầm Vợ

Lấy Nhầm Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322624

Bình chọn: 8.00/10/262 lượt.

chút nghĩ ngợi, đem cơm chỉ nóng hầm hập trước

mặt, đổi lấy của nàng cơm rang, “Em ăn cơm hộp đi.” So với đồ cơm chỉ,

hắn hứng thú với đồ ăn nàng nấu hơn.

“Nhưng là –” Đó là cơm

buổi trưa ăn thừa mà…… Nàng còn không kịp đem nói cho hết lời, chỉ thấy

hắn tống mấy muỗng cơm rang nhét vào miệng, sảng khoái ăn.

Thiệu Chi Ung mặc kệ nàng nghĩ như thế nào, mỗi ngày ở công ty đều ăn

cơm hộp, không có lý gì về nhà còn muốn ăn, cho dù phong phú mỹ vị và

tiện lợi, hắn chính là chán ghét ăn cơm hộp, như thế này, không được

sao?Bạc Khả Di cảm thấy không hiểu nổi, nghĩ ko ra tại sao hắn lại thích ăn

cơm rang thừa như vậy, nhưng là nhìn hắn ăn như thế vui vẻ, một nỗi lo

lắng nhất thời nảy lên trong lòng.

Thật sự là muốn làm quái dị

nam nhân, đồ ăn mới không ăn, cư nhiên cùng nàng hưởng cơm thừa?! Sớm

biết rằng hắn như vậy thích ăn…… Hắc hắc, rõ ràng về sau liền làm cho

hắn ăn. Quên đi, Bạc Khả Di phúc hắc nghĩ, nhịn không được cười trộm

đứng lên.

“Đầu óc cấu tạo có vấn đề sao?” Hắn liếc mắt nhìn nàng đang ngồi ngây ngô cười.

“Ha, anh làm sao mà biết?” Từ nhỏ đến lớn, lão ba lão mẹ đều nói như vậy.

Bị nàng cười, người nào đó thực không không chịu được. “Khả Vân, không cần phải cười hoài như vậy.”.

Về phần vì sao hắn sẽ có loại cảm giác này, hắn kỳ thật cũng không

biết rõ ràng…… Thật sự, lúc ấy hắn thật sự không biết vì sao, về sau mới hiểu được, nguyên lai đó là bởi vì hắn trong tiềm thức muốn dung túng

nàng……

Bạc Khả Di le lưỡi, giả bộ nhu thuận yên lặng ăn cơm, lại dấu không được khóe miệng cười trộm….

Nàng đang làm cái gì?

Không biết là lần thứ mấy, Thiệu Chi Ung đang chuyên tâm làm việc,

phân thần nhớ Bạc Khả Vân. Hắn thật nhẫn nại, nhưng là đầu óc cũng không tự chủ muốn biết nàng đang làm cái gì, cuối cùng đơn giản buông công

việc, đứng dậy rời đi thư phòng. Khi hắn vừa đi ra thư phòng, nhìn thấy 1 cảnh tượng –

Bạc Khả Vân hoàn toàn không có khí chất của 1

tiểu thư con nhà giàu, nằm dài ở trên sô pha, bên chân nàng vừa hoàn

thành trên thảm búp bê bằng lông dê, vừa ăn ổi, vừa xem TV vừa che miệng cười.

Có thể là sợ bị hắn nghe thấy, xem nàng phải nhẫn nhịn

không dám cười lớn, thật sự là làm khó nàng. Thiệu Chi Ung liếc mắt nhìn tiết mục trên TV, thật sự nghĩ không ra chương trình kia có cái gì mà

buồn cười.

“Anh phát hiện sau khi kết hôn, khí chất của em đặc biệt thay đổi.”

Tiếng nói lạnh lẽo phía trên hạ xuống, nguyên bản đang vui vẻ Bạc Khả

Di biến sắc, ngửa đầu xem, quả nhiên thấy người đang ám nàng.

Ngũ quan run rẩy, nàng chậm rãi kéo chân trên sô pha xuống, đem thân

hình đang nằm dài ngoan ngoãn ngồi thẳng lại, bộ dáng nghiêm chỉnh,

giống như dáng vẻ mới vừa nãy mất hết do người khác có ảo giác.

Hắn tiện tay cầm lên một búp bê bằng lông dê hỏi:” Vì sao phải làm nhiều như vậy?”

Thiệu Chi Ung mới đầu nghĩ đến nàng chính là nhàm chán, làm một hai

cái chơi đùa, không nghĩ tới liên tục mấy ngày, hắn đều thấy nàng đều

làm nhiều búp bê như vậy, phi thường ra sức.

“Đây là trung tâm

bảo trợ muốn mở hội chợ để bán hàng từ thiện gì đó.” Bạc Khả Di cầm tờ

quảng cáo, tiến đến trước mặt hắn, “Hoan nghênh anh có rảnh tới tham

gia, phụ quyên tiền.”

Nàng biết Thiệu Chi Ung rất hào phóng

tiền, quyên góp tiền đối với hắn mà nói hẳn là giống như hô hấp không

khí, nàng đương nhiên sẽ không khách khí mà hỏi.

“Em gia nhập hội bảo trợ khi nào?”

“Vừa gia nhập không lâu, bởi vì em thật sự có hứng thú muốn được giúp

đỡ người khác. Mộng ước của em là được đi khắp nơi làm công việc từ

thiện.”

Hứng thú? Giấc mộng? Hắn nghĩ đến những tiểu thư khác

hứng thú là mua sắm, trang điểm, uống trà, nàng làm sao có thể muốn đi

làm việc từ thiện?

“Em thật có cái hứng thú thật đặc biệt, cũng như có giấc mộng không giống người khác.”

Nói chuyện đến hứng thú cùng giấc mộng, nàng tự nhiên mà vậy toát ra một chút nhợt nhạt mỉm cười.

“Anh biết không, kỳ thật em vẫn là không phải là người có chí lớn gì

lắm đâu. Lúc kia ngẫu nhiên thấy có chỗ chiêu mộ người làm công tác công ích, vừa vặn khi đó nghỉ cũng đang nhàm chán, liền đi theo những người

khác đến thị xã xa xôi trường học vùng núi làm từ thiện. Dạy mấy đứa bé

biết tiếng Trung.”

Ánh mắt của nàng có chút nồng đậm hoài niệm……

“Không đi qua không hiểu, căn bản rất khó tưởng tượng điều kiện cuộc

sống ở địa phương đó quá ác liệt. Vừa đi đến nơi, em thật sự khổ nãi,

mỗi ngày đều ở trong lòng mắng chính mình ăn thứ gì mà chạy đến địa

phương như vầy. Nhưng là hai tháng vừa đến, em lại luyến tiếc không muốn tách rời……”

“Vì sao?”

Nàng mím môi cười, nghiêng đầu

nghĩ nghĩ, chắc chắc nói:” Bởi vì tâm linh và tình cảm thật sự giàu có.” Ánh mắt sáng rọi, nhìn phía Thiệu Chi Ung, “Đúng quả thật là những ngày khổ cực nhất trong đời em, nhưng cũng là lần làm lòng em vui sướng

nhất! Nhìn bọn nhỏ xinh xắn, ý muốn trở về cũng bị tiêu tan mất.”

Sau đó, nàng liền lập kế họach tương lai muốn làm từ thiện ở các nước

khác. Đến các nơi trên thế giới giúp giúp các em bé bị suy dinh dưỡng,

cũng bởi vì làm từ thiện mà nàng phát tâm, n