“Nguyệt quý phi giá lâm —”
Tiểu thái giám hô lên một tiếng, khiến đám phi tần đang vui vẻ chơi đùa ở hậu hoa viên ngã rầm xuống đất.
Đầu đội mũ phượng cùng trang sức, một nữ nhân tuyệt sắc khoác trên
người bộ y phục màu trắng nhạt, mềm mại mỏng manh, được một cung nữ đỡ
lấy, nhẹ nhàng bước từng bước đến sân đình (nơi nghỉ mát), mấy nha hoàn
vội vàng lấy nệm trải lên mặt ghế đá.
Nguyệt quý phi ưu nhã thoanh thoát đi tới sân đình chậm rãi ngồi xuống.
“Tất cả bình thân.” Nàng vung cánh tay nhỏ nhắn lên, được Nguyệt quý
phi xinh đẹp cho phép đứng dậy, đám phi tần đang quỳ dưới đất vội vàng
rối rít cảm tạ rồi đứng lên.
“Quý phi nương nương, trang sức trên người nương nương thật đẹp nha,
hạt trân châu to như vậy sợ là trên đời khó kiếm, nhân gian khó cầu, độc nhất vô nhị.”
“Đúng vậy nha! Quý phi nương nương của chúng ta dung mạo xinh đẹp như Tây Thi, thậm chí còn hơn cả Điêu Thuyền, ai cũng nói là mỹ nhân không
sai, nếu viên trân châu này mà đem làm vật trang sức trên người lũ xấu
xí chúng ta nhất định sẽ khiến nó trở nên ô uế.”
“Không sai không sai!” Đám phi tần gật đầu lia lịa, chỉ cần nói một
câu đã có thể khiến cho “công lực” gật đầu phát huy đến trạng thái tốt
nhất.
Ngồi trong sân đình bên cạnh hậu hoa viên, Nguyệt quý phi vươn tay hái một cành sen vui vẻ chơi đùa.
“Đây là quà sinh nhật Hoàng thượng tặng cho bổn cung, nghe nói viên
hồng châu này vốn là trang sức đeo tay được quốc mẫu Đông Tấn quốc yêu
thích nhất, Đông Tấn quốc vì muốn tỏ lòng kết giao hoà hữu với Dạ Sát
chúng ta nên mới đem viên châu này coi như là lễ vật dâng tặng lên Hoàng thượng.”
“Dạ Sát hoàng triều từ trên xuống dưới, sợ là chỉ có Nguyệt quý phi mới có vinh hạnh được Hoàng thượng ân sủng như vậy.”
“Đó là đương nhiên, Nguyệt quý phi chẳng những rất xinh đẹp, hơn nữa
lại hiểu rõ quy tắc lễ nghi, tinh thông cầm kỳ thi hoạ, không gì không
biết, quả thực là nữ nhân độc nhất vô nhị trên thế gian.”
Nguyệt quý phi được đám phi tần tán thưởng hết sức, trong đôi mắt
phượng của nàng loé lên tia cười, lơ đãng nhìn về phía nữ nhân mà từ nãy đến giờ không hề mở miệng ho he một tiếng, nàng ta khoác một bộ xiêm y
làm bằng tơ tằm màu lam nhạt, trên đầu cắm mấy cây trâm đơn giản, khuôn
mặt tuy không có lớp son phấn nào nhưng vẫn toả ra một loại khí chất
thanh tú bức người.
Nữ tử này toàn thân tựa như tiên tử siêu phàm thoát tục, đôi mi thanh tú như vầng trăng rằm, đôi mắt đẹp như mặt nước hồ thu, sống mũi thẳng, hai tai trắng nõn, ôm trọn trên trán là một chiếc vòng duyên dáng mượt
mà.
“Ô, đây không phải là Cẩm phi sao? Ban đầu lúc mới tiến cung, Hoàng
thượng trước mặt văn võ bá quan triều thần đã từng rất tán dương Cẩm phi là tuyệt sắc giai nhân, không nghĩ tới lúc được thị tẩm vì quá lo lắng
khẩn trương mà bất tỉnh luôn trên long sàng của Hoàng thượng, đáng tiếc
đáng tiếc, dung mạo xinh đẹp như thế kia mà thân thể lại quá yếu ớt…”
***
Nguyệt quý phi nói đầy châm chọc, khiến tiểu mỹ nhân đứng dưới chòi
nghỉ mát trong thoáng chốc hai gò má đã trở nên đỏ bừng tức giận.
Bên cạnh Nguyệt quý phi, bọn cung nữ a dua cũng rối rít phóng đến chỗ nàng những ánh mắt khinh bỉ, đám phi tần ban đầu cứ sợ rằng với dung
nhan mỹ miều tuyệt sắc của nàng sẽ khiến cho Hoàng thượng điên đảo, đến
cuối cùng may mắn thay nàng lại té xỉu luôn trên long sàng của Hoàng
thượng, khiến Hoàng thượng trong lúc nóng giận đã liệt nàng vào danh
sách những người tuyệt đối không bao giờ được lui tới nữa.
Ngoài mặt, các phi tần hậu cung tỏ ra rất thông cảm và chua xót cho
nàng, nhưng sau lưng tất cả đều cười nhạo trước kết cục đáng buồn của
Cẩm phi, hậu cung nữ nhân chính là luôn đấu đá nhau như vậy, quy luật
này muôn đời không đổi.
“A, đột nhiên ta thấy có chút mệt mỏi, Cẩm phi, không ngần ngại tới
đây xoa bóp cho ta một lúc chứ?” Nàng ta thực chất chỉ hỏi lấy lệ, vốn
trong giọng nói đã hàm chứa ý nghĩa không kẻ nào được kháng lệnh.
Nữ nhân tên Cẩm phi khẽ co vai lại, lẩm bẩm một tiếng “Dạ, thần thiếp tuân lệnh.”
Trên nền đất, Cẩm phi run rẩy đi từng bước đến bên cạnh Nguyệt quý
phi, mười ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng nắm lấy bả vai đối phương.
“Cẩm phi, phải hầu hạ ta, có phải trong lòng người cảm thấy không phục?”
“Có thể hầu hạ quý phi chính là vinh hạnh của thần thiếp.”
“Nếu là vinh hạnh của người thì bây giờ đấm bóp chân giúp ta.” Nguyệt quý phi đưa tay chỉ chỉ xuống dưới “Trước giờ toàn là nha hoàn làm cho
ta, nhưng cái nha đầu kia mấy ngày trước có việc gấp nên đã xuất cung,
mà ta đây hai chân đã bủn rủn suốt mấy ngày, nghe nói nhà Cẩm phi vốn mở y quán, ta thiết nghĩ đối với việc xoa bóp này ắt hẳn cũng rất lành
nghề…”
“Dạ!” Cẩm phi có chút nhẫn nhục chịu đựng nửa đứng nửa ngồi trước mặt Nguyệt quý phi mà đưa hai tay lên đấm đấm, nhẹ nhàng ấn vào từng huyệt
chân của đối phương.
Nhìn dáng vẻ của nàng Nguyệt quý phi không khỏi cười lạnh một tiếng
“Ngươi không biết rằng quỳ hẳn xuống đất sẽ làm ta cảm thấy thoải mái
hơn sao?”
Cẩm phi khẽ ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ thanh tú hiện lên vẻ kinh ngạc, ngay