ừng có phá đám ! Thật vô duyên, không thấy người ta đang bày tỏ tình cảm sao ? »
Độc Cô Tiêu Diêu giả bộ kêu toáng lên. « Nàng âm mưu giết chồng à ? »
« Đừng quậy mà ! »
« Tiểu Thiền, Giang Vô Vân với Mục Tuyết Đường thành đôi, muội muội
Khuynh Thành của ta biết làm sao bây giờ ? » Thật ra hắn không lo cho
muội muội hắn chút nào. Hắn đã sớm đoán được muội muội trong lòng đã có
người khác, nên mới có thể tác hợp cho Tuyết Đường với Giang Vô Vân. Họ
Độc Cô nhà hắn có lỗi với nhà họ Giang, nên hắn thật sự mong Giang Vô
Vân sẽ được hạnh phúc.
« Có khi muội muội kia của chàng là một
cô nương mặt xấu như quỷ, không dám gặp ai cũng nên, Tuyết Đường cô
nương hẳn vẫn tốt hơn. » Kỳ thật nàng biết rõ ràng, xem vẻ anh tuấn của
Độc Cô Tiêu Diêu thế này, muội muội của hắn cũng không đến nỗi nào chứ.
Độc Cô Tiêu Diêu phản đối. « Muội muội ta đẹp như tiên nữ trên trời đó nha ! »
« Tiêu Diêu ca ca, muội… » Mục Tuyết Đường không dám nhìn Tiêu Diêu.
Tiêu Diêu nhìn nàng cười dịu dàng, khiến nàng yên tâm hơn.
Giang Vô Vân vẫn một mực ôm Mục Tuyết Đường, không muốn buông nàng ra.
Ôm nàng vào lòng rồi, hắn thấy tim mình bình yên chưa hề có. Thật là
muốn cứ ôm nàng như vậy hết cuộc đời…
Rốt cuộc nhớ ra còn có
người ngoài, Giang Vô Vân vẫn phải buông nàng ra, quay sang xin lỗi Độc
Cô Tiêu Diêu. « Thật xin lỗi, ta không thể cưới lệnh muội (6). » Giai
nhân hắn ôm trong lòng đã khiến hắn thỏa mãn lắm rồi. Muội muội hắn nói
đúng, ân oán đời trước hãy để cho qua đi.
Độc Cô Tiêu Diêu cười cười. « Được, vậy giải trừ hôn ước đi. »
Mục Tuyết Đường kinh ngạc nhìn Độc Cô Tiêu Diêu. « Đại ca… » Nàng không muốn tranh chồng chưa cưới với đại tỷ đâu.
« Tuyết Đường, cái gì của muội thì chính là của muội, người khác không
tranh được. » Muội muội của hắn vốn không thuộc về Giang Vô Vân.
« Nhưng mà… » Tuyết Đường vẫn lo cho tỷ tỷ của nàng.
« Tuyết Đường, đừng nói nhưng nhi gì cả. Cứ tìm được Khuynh Thành đã
rồi muội tự đi mà hỏi muội ấy có đồng ý lấy hắn hay không. » Tuyệt đối
một trăm phần trăm là không đồng ý rồi.
« Độc Cô huynh có phải
đã biết điều gì không ? » Giang Vô Vân vốn thông minh, theo vẻ mặt bất
cần đời của hắn mà đoán, hẳn là biết tin gì đó về người nào đó rồi.
Độc Cô Tiêu Diêu cười cười. « Ngươi nói xem ? »
*
Độc Cô Khuynh Thành lại chính là Thanh Thanh ư ? Giang Vô Vân toát hết
cả mồ hôi. May mà cuộc đời hắn lại xuất hiện Tuyết Đường, nếu không hậu
quả thật khó mà lường hết được. Nếu không có Mục Tuyết Đường xuất hiện,
hắn rất dễ là lại đi theo vết xe đổ của cha hắn mất.
« Độc Cô
cô nương, ta thật sự xin lỗi cô, nhưng ta không thể lấy cô được, ta đã
có người khác trong lòng rồi. » Giang Vô Vân đuổi hết những người xung
quanh đang lăng xăng lo lắng ra ngoài, một mình ở lại cùng nàng, một
phát vào thẳng chủ đề chính không cần rườm rà chi hết.
Miệng
Khuynh Thành chợt hé ra một nụ cười tươi tắn lâu rồi mới có. « Là cô
nương nào thế ? Chúc mừng hai người. » Hắn vốn không có tình cảm với
nàng, nàng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi. Nàng cũng có người trong lòng,
nếu thật sự phải lấy hắn, nàng không làm nổi.
Biểu hiện của Khuynh Thành khiến hắn hơi nghi ngại, không lẽ nàng cũng vốn không muốn gả cho hắn sao ? Hẳn là thế rồi.
« Nàng ấy tên là Mục Tuyết Đường. » Đúng thế, người trong lòng hắn chỉ
có Mục Tuyết Đường. Hắn từng cảm thấy được sự đặc biệt của Khuynh Thành, nhưng đó không phải là tình yêu. Dù sao Khuynh Thành cũng là cô gái đầu tiên hắn thấy không giống các thiếu nữ chung quanh. Nếu không có Tuyết
Đường, hẳn Khuynh Thành là lựa chọn tốt nhất của hắn. Nhưng hắn lại đã
gặp Tuyết Đường, tìm thấy một thứ tình yêu chân chính thuộc về mình. Từ
lúc gặp được Tuyết Đường, hắn mới biết được thế nào là tình cảm chân
chính.
« Tuyết Đường sao ? Chúc mừng huynh, Tam muội phu ! »
Trách không được cô nhỏ Tuyết Đường vốn luôn ríu rít lấy nàng vừa rồi
lại rất tránh né, té ra là vì nguyên nhân này. Nha đầu ngốc nghếch kia
hẳn không phải cảm thấy thẹn với nàng đấy chứ ?
Khuynh Thành
phóng khoáng như thế, ngược lại lại khiến Giang Vô Vân cảm thấy hơi xấu
hổ. « Độc Cô cô nương, Giang Vô Vân thật hổ thẹn với cô. »
Khuynh Thành khoát tay. « Huynh không cần xin lỗi ta, ta cũng có người
ta thích cơ mà. » Nghĩ tới hắn, lòng nàng lại đau nhói lên.
«
Té ra là thế. » Nàng cũng có người trong lòng, Giang Vô Vân cũng thoải
mái hơn nhiều. « Nếu Khuynh Thành không chê, vậy nhận ta làm huynh
trưởng được không ? »
Nàng lại khẽ mỉm cười. « Được, đại ca. »
« Ta thật tốt số, có thêm một muội muội xinh đẹp nữa rồi. » Hắn vẫn cảm thấy nàng rất kỳ lạ.
« Ấy ấy… nàng là muội muội của ta, đâu đã tới lượt huynh. » Độc Cô Tiêu Diêu phe phẩy chiếc quạt trắng, chậm rãi bước vào, sau lưng hắn cả một
đoàn người đi theo. Cái kẻ nào đó ấy mà, bổn sự giỏi nhất chính là đi
đâm bị thóc chọc bị gạo, náo loạn người khác.
« Đúng nha,
Khuynh Thành muội muội nhà chúng ta lúc nào thành muội muội của ngươi ? » Y Ngâm Phong không kém cạnh, cũng tung hứng cùng.
« Tam muội phu… ha ha… hẳn huynh phải gọi ta là Nhị tỷ rồi. » T