Lãnh Khốc Phu Quân

Lãnh Khốc Phu Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323103

Bình chọn: 8.5.00/10/310 lượt.

ng coi nàng là kỹ nữ mà, lúc nào cũng chỉ nhăm nhe

bắt nàng cởi quần áo là sao. (thua đầu óc chị rồi ! = =’)



sao nàng cứ nhất định phải hiểu lầm hắn thế nhỉ ? Còn dám mắng hắn là

cầm thú, hắn thật hết chỗ nói mà. (em cũng hết chỗ nói anh ạ !)

Hắn không dám phát hỏa với nàng, chỉ biết bất đắc dĩ thốt. « Quần áo nàng còn ẩm ướt, nàng mặc sẽ ốm mất. »

Khuynh Thành cũng biết quần áo trên người mình còn ướt thật, liền quay

lưng về phía hắn bắt đầu cởi đồ. Cởi tới lúc chỉ còn quần áo lót, nàng

liền chui vào chăn.

« Lạnh quá. » Nàng trùm chăn kín mít, hai chữ Lạnh quá vẫn không nén nổi thốt ra.

Hàn Ngự Tuyệt bất đắc dĩ thở dài, vì sao cứ trước mặt nàng, Diêm La mặt lạnh là hắn luôn biến thành một con thỏ trắng nhỏ xinh hiền lành, một

chút biện pháp cứng rắn cũng không dùng tới nổi. (con thỏ… con thỏ a…

con thỏ Diêm La a… =)))

Hắn lại tự cởi quần áo, cả người trần

trụi bò vào chăn ôm nàng vào lòng, lấy cơ thể ấm áp của mình để sưởi ấm

cho nàng. Quần áo lót trên người nàng dĩ nhiên là còn lạnh, Hàn Ngự

Tuyệt thầm mắng trong lòng, vươn tay cởi nốt ra. Đã từng thân mật ân ái, nàng còn kiêng dè vậy làm gì. (aaaaa, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ

nhìn…)

Cả người trần trụi nằm trong lòng ngực Hàn Ngự Tuyệt,

khiến nàng thật không thoải mái chút nào, không ngừng ngọ nguậy. Không

thoát nổi vòng ôm, nàng liền mạnh mẽ trở mình xoay qua đưa lưng về phía

hắn.

Hàn Ngự Tuyệt cương quyết túm vai bắt nàng nằm xoay lại, môi ấn lên trán nàng một nụ hôn.

Trong phút chốc thời gian hết thảy như ngừng lại. Hắn hôn nàng, hơn nữa là thật lòng hôn nàng, không giống như giả vờ.

« Hàn đại ca. » Nàng ngước lên nhìn hắn.

« Ta không phải đại ca của nàng, về sau không được gọi ta thế nữa. » (*fangirl mắt bắt đầu sáng lên*)

« Ơ ? » Nàng thật thất vọng, giữa bọn họ đến cả tình bằng hữu cũng không thể có sao.

Nàng thật ngốc mà, vì sao vẫn không chịu hiểu hàm nghĩa trong lời hắn.

« Gọi tên ta. »

« Vì sao ? »

Hắn trìu mến vuốt tóc nàng. « Cô bé ngốc của ta, ta không phải đại ca

của nàng, mà là phu quân của nàng. » Hắn dám thề, cả đời này chưa từng

bao giờ ôn nhu với ai như thế. (*fangirl chảy nước miếng*)

Khuynh Thành nhỏ giọng. « Là vì tối qua chúng ta đã ân ái sao ? Nên

huynh mới… » Hắn vốn chán ghét nàng, vì sao vừa tỉnh lại lại không phải

như trước nữa ?

Hắn lắc đầu. « Không phải, vì ta yêu nàng. » Nếu còn cứ cố ép tình cảm của mình xuống nữa, hắn sẽ bị nàng bức cho điên mất.

« Huynh yêu muội ? » Trên trán nàng vằn rõ hai chữ ‘không tin’.

« Đúng, là ta yêu nàng, muốn đem nàng trói chặt bên người. Tối hôm qua ta đã hỏi nàng rồi, nàng nói nàng sẽ không hối hận. »

« Chính là… chính là… nhìn qua trông huynh đâu có giống yêu muội đâu.

Huynh không mắng thì cũng quát muội, không đối xử tốt với muội chút nào. » Bọn hắn ở cùng nhau giống kẻ thù chứ tình nhân cái gì.

«

Nàng là một thiên kim tiểu thư, ta là một công cụ giết người, ta không

xứng với nàng, nàng có hiểu không ? » Lần đầu tiên hắn thổ lộ nỗi lòng.

« Nên huynh cố ý chọc giận muội, đuổi muội đi sao ? »

« Ừh. »

Nước mắt Khuynh Thành từng giọt từng giọt rơi ra. « Huynh làm muội thương tâm ! »

Hắn hôn đi nước mắt của nàng. « Về sau sẽ không thế nữa, vĩnh viễn sẽ

không thế nữa. Ta làm nàng thương tâm, nàng hãy cho ta một cơ hội bồi

thường. Ta thề về sau sẽ hết sức đối tốt với nàng. »

« Huynh

thật đáng ghét. » Khuynh Thành đưa tay lên ôm lấy mặt, khóc tới mức hồ

đồ. Những lời này nàng chờ đợi đã lâu. Nàng còn tưởng đời này sẽ không

bao giờ nghe thấy.

Hắn gỡ tay nàng ra, hôn lên môi nàng, tận

tình hưởng thụ mật ngọt trong miệng nàng. Nàng thật sự rất ngọt, ngọt

tới mức làm người ta điên lên. Không được, tối qua hắn đã muốn điên rồi, nàng mới qua lần đầu tiên, sao có thể phóng túng như vậy được.

Hắn cố gắng khắc chế dục vọng của mình, quyến luyến nhưng dứt khoát

buông nàng ra, ngón tay chặn lên môi anh đào của nàng. « Nàng thật ngọt. »

Khuynh Thành cười mê hoặc kiều diễm, răng khẽ cắn ngón tay hắn.

« Nàng cứ như thế, ta sẽ ăn thịt nàng mất. » Băng giá trên mặt hắn bắt

đầu tan, vẻ mặt dịu dàng rất nhiều, thậm chí mang một nét cười tà khí,

tuy không đậm lắm, nhưng là một nét cười rất thật tình.

Nàng vội vã lắc đầu, sợ hắn nói thật. « Thịt muội không ngon đâu. »

« Sao thế được ? Ta tưởng tượng thấy ngọt lắm mà. » (hic, anh chị sến

quá đi. Anh Ngự : *lườm*. À không không, em xin lỗi, không sến tí nào,

hic)

« Tưởng tượng ư ? Huynh thật muốn ăn sao ? »

« Nàng có biết lần đầu tiên nhìn thấy nàng đang tắm bên bờ hồ, vì sao ta đứng bất động bên kia không ? »

« Không biết. » Nàng có phải thần đâu.

« Bởi vì ta lo mình sẽ nhào tới tóm nàng lên, hoàn toàn chiếm giữ nàng. » Hắn lại hôn nàng thật sâu. « Lần đầu tiên gặp nàng, đã bị nàng bắt

mất hồn rồi. » Tuyệt đối là như thế, nếu không đường đường Lãnh Diện

Diêm La sao có thể mang theo một cô nhóc phiền toái như nàng bên người ?

Khuynh Thành dịu dàng áp mặt vào ngực hắn. « Hừ, huynh còn trách muội

sao. Nếu không phải muội bị rơi từ trên núi xuống, có lẽ cả đời này sẽ

không được gặp lại nhau. » N


Old school Easter eggs.