hắn, mở miệng hỏi. « Ngươi là ai ? Tại sao lại tới chỗ này ? » Trong
vùng núi non chỉ có một người thật cô đơn, có thêm người trò chuyện cũng tốt. Nếu là ngày thường còn khuya nàng mới muốn nói chuyện cùng một gã
đàn ông lạnh lẽo chán chết như vậy.
Hắn ta ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại cúi đầu, tựa hồ không thấy nàng tồn tại.
Độc Cô Khuynh Thành tới gần hắn. « Ta tên là Độc Cô Khuynh Thành, còn
ngươi ? Tên là gì ? » Nàng nói với hắn mà lại như là tự nói tự nghe, rút cục nàng cũng chả biết đang nói cho ai nghe.
Hắn ấy vậy mà
không phản ứng gì cả, y như hoạt tử nhân (người chết sống lại) vậy. Độc
Cô Khuynh Thành nhàm chán than thở. « Thôi bỏ đi, thà ta không hỏi, hỏi
ngươi cũng chả chịu trả lời gì cả. »
« Hàn Ngự Tuyệt. » Hắn nhẹ nhàng phun ra ba chữ.
Thấy hắn trả lời mình, Độc Cô Khuynh Thành càng thêm có hứng thú, khẽ
khẽ mỉm cười hỏi. « Thế à, ngươi tới đây làm gì thế ? Ơ đây thâm sơn
cùng cốc thế này… »
Hắn lại không nói gì cả, thậm chí đầu còn không ngẩng lên.
« Thôi không tính. » Nàng mất hứng chẹp miệng, với tay mở tay nải lấy
điểm tâm mẹ nàng chuẩn bị rồi đưa qua cho Hàn Ngự Tuyệt một miếng. « Cầm đi. »
Hắn không nhận, cũng chẳng nói chuyện, chỉ lạnh lùng ngồi ở đó.
Độc Cô Khuynh Thành lườm hắn một cái. « Đừng có lãng phí, chính tay mẹ
ta làm, là món Mễ Lão Thử đấy! » (Mickey Mouse, chắc là một món bánh có
hình đầu chuột Mickey chăng ? Mộ Dung Ý Vân vốn là người hiện đại xuyên
không mà tới mà ! =.=) Sau khi ẩn cư trong núi, Mộ Dung Ý Vân bắt đầu
khổ luyện học làm bếp. Làm món điểm tâm ăn vặt chính là tuyệt chiêu dỗ
con của nàng.
Ăn xong món đó, nàng vừa sắp xếp các thứ vừa hỏi hắn. « Hàn Ngự Tuyệt, có mỗi mình ngươi tới đây thôi sao ? »
Một lúc lâu sau…
« Thôi quên đi, ta biết người không muốn nói chuyện. » Nàng nhìn lên
trời thở dài một tiếng. « Ngươi biết không, ta chuẩn bị phải lập gia
đình. 20 nắm trước cha mẹ ta đã định trước một mối hôn nhân, giờ ta phải thực hiện hôn ước đó. Mẹ ta sẽ không ép ta, nhưng còn cha ta thì khó mà nói được. Cha ta thực rất lạnh lùng, cũng giống ngươi không thích nói
chuyện. Nghe mẹ ta nói trước kia cả ngày ông ta sẽ không nói với ai quá
ba câu, mãi tới khi gặp me ta mới có thay đổi. Bây giờ tốt hơn rồi, dù
ông ấy ít nói chuyện, nhưng luôn dùng hành động tỏ vẻ quan tâm huynh
muội chúng ta. » Độc Cô Khuynh Thành buồn bã nhớ về quá khứ. « Cha ta vì thật sự muốn mẹ ta vui vẻ, trước mặt mẹ ta luôn nói chuyện rất nhiều. » Hắn ta vẫn không có phản ứng.
Độc Cô Khuynh Thành nhận thất
bại lắc lắc đầu. « Bỏ đi, không nói với ngươi nữa. Hi vọng có ngày ngươi sẽ gặp được tình yêu của chính mình. Hi vọng nương tử của ngươi, sẽ có
thể sửa được cái tật xấu đáng ghét này của ngươi. » Và giống cha nàng,
do mẹ nàng uy hiếp mà trở nên nói nhiều hơn.
Hàn Ngự Tuyệt
trong lòng chợt khẽ động đậy, tình yêu của chính mình ư ? Hắn liệu có
thể có hay không ? Hắn chợt khẽ thở dài trong lòng, làm gì có nữ nhân
nào dám ở bên hắn ? Hắn giương mắt nhìn trọn dáng vẻ kiều diễm đang ngủ
gà ngủ gật của Độc Cô Khuynh Thành. Khuynh Thành ? Người cũng như tên,
quả nhiên là tuyệt sắc khuynh thành.
Mẹ của Độc Cô Khuynh Thành thật ra diện mạo cũng bình thường, nàng sở dĩ xinh đẹp như thế hoàn
toàn là vì cha nàng quá sức đẹp trai. Chỉ là… nàng xinh đẹp chút chút
thật, nhưng thế nào cũng không thể nói là tới mức khuynh thành mà ?
Không lẽ mắt của Hàn Ngự Tuyệt có tật chăng ? (Người lạ : Tình nhân
trong mắt đẹp như Tây Thi, ngươi chưa nghe sao ?) « Grrraao… » Một thanh âm đáng sợ vang lên, đằng đằng sát khí, hẳn là
của con thú đáng sợ nào đó. Độc Cô Khuynh Thành vốn là một kẻ thông minh liền mạnh mẽ mở to mắt.
Một đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục ở trước mặt nàng, cách khoảng năm thước, ánh mắt hoàn toàn không có hảo ý trừng trừng ngó nàng, rõ ràng coi nàng là bữa ăn đêm ngon lành. Toàn
thân nàng toát mồ hôi lạnh, nuốt nước miếng đến ực một cái, giương đôi
mắt nhỏ cảnh giác nhìn chằm chằm con dã thú trước mặt.
Hàn Ngự
Tuyệt đâu rồi ? Đột nhiên nàng nhớ ra còn có một người nữa kia mà ? Tên
chết tiệt đó đi đâu vậy ? Nàng lặng lẽ kín đáo liếc một cái tới chỗ lúc
nãy hắn vừa ngồi, hic, đến một cái bóng cũng còn chả có. Thằng cha đáng
chết đó thật không có nghĩa khí mà, cư nhiên chuồn mất, để lại mình nàng tặng cho sói hoang. Nhất thời nàng dục khóc vô lệ (muốn khóc mà không
ra nước mắt), thôi rồi Lượm ơi, thân gái xinh tươi thành bữa ngon cho dã thú. (Người qua đường : cô kia, thêm thắt gì nhiều thế, bản gốc nó có
hoa lá cành thế đâu | Lãnh Vân : kịa tui, không thích thì đừng đọc !
=.=)
Khuynh Thành vốn là có luyện võ công đấy chứ, hơn nữa võ
công không tồi chút nào. Nhất là khinh công, hoàn toàn học hết chân
truyền của phụ thân, đáng tiếc ở thời điểm mấu chốt như thế này, cô nàng không có kinh nghiệm chiến đấu mang tên Khuynh Thành cư nhiên bỏ quên
sự thật rằng mình có biết khinh công.
Hai chân trước của con
sói hoang cào cào mặt đất, chờ dịp chuẩn bị phóng tới đây. Khuynh Thành
liên tục lùi về sau, hai chân run lẩy bẩy (Người qua đường : mất cả
p