ai trong tay trong nháy
mắt biến thành bột phấn, thân là một nữ tử sao lại không có khả năng cầm kỳ thư họa chứ.
Nguyễn Nhược Khê biết đó là hắn đưa ra cảnh cáo nhưng đôi mắt nhìn ngược lại hắn nói:
”
Ta vì sao muốn chọc giận ngươi chứ, chọc giận ngươi đối với ta có chỗ
nào tốt chứ chứ? Chẳng lẽ ta cố tình phạm lỗi để ngươi nghiêm phạt ta
sao? Ta sẽ không làm điều dở hơi như vậy đi, ta không có hứng thú.”
Nhìn thẳng đôi mắt thành thật, Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên không muốn xem xét xem nàng nói thật hay không, đổi giọng nói:
” Đánh đàn.”
” Không.”
Nàng lại lắc đầu, ở hiện đại chỉ những nhà có tiền mới học cái đó, nhà
nàng rất bình thường mua mãi không nổi cái đàn cổ chứ đừng nói là tiền
học phí huống hồ cho tới bây giờ nàng không có suy nghĩ muốn học mấy thứ đó.
” Làm thơ.”
” Không.”
” Vậy ngươi sẽ làm cái gì?” Tây Môn Lãnh Liệt thực sự phát hỏa, chẳng lẽ Vũ gia là bởi vì nàng là huyết nô, cho nên mấy thứ nữ tử nên học đều không có dạy sao?
” Ta nghĩ ngươi không hiểu.” Nguyễn Nhược Khê thuận miệng nói.
” Nói.” Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng, cho rằng nàng cố ý châm chọc.
” Lên mạng (cách hiểu khác là mạng lưới).” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, đừng nói nàng cố ý làm hắn khó xử.
” Lên mạng.” Tây Môn Lãnh Liệt sửng sốt, khóe môi nhếch lên nụ cười châm chọc,
” Muốn dùng lưới đánh cá làm ta khó xử sao?”
” Lưới đánh cá?” Nguyễn Nhược Khê sửng sốt, sau đó không thể kiềm chế được phát ra một tràng
cười thánh thót, cười đến nỗi chảy cả nước mắt, trời ơi, lên mạng, cư
nhiên bị hắn giải thích thành lưới đánh cá.
” Vũ Khuynh Thành, có cái gì buồn cười vậy chứ?” Tây Môn Lãnh Liệt bị nàng cười có chút nổi giận, rống to đáo, lại càng không hiểu được nàng đang cười cái gì?
” Không có.” Khóe môi Nguyễn Nhược Khê cố mím cười, hắn vĩnh viễn sẽ không hiểu được nàng đang cười cái gì?
Tây Môn Lãnh Liệt giương mắt nhìn nàng, có đôi khi hắn thực sự không hiểu nàng đang
nói cái gì, nghĩ cái gì? Càng khó tưởng tượng nàng là nữ nhân của Vũ
gia, trừ dung mạo, nàng cùng Vũ gia dường như không có một chút nào liên quan.
Nhưng những
thị vệ canh bên ngoài thư phòng lúc này đều nghe được, tiếng cười từ bên trong truyền ra? Trong lòng thầm nghĩ đều một việc, xem ra vương thực
sự thích huyết nô kia.
Đêm càng lúc càng khuya.
Nguyễn Nhược Khê thấy khó chịu tựa vào cái bàn, nhìn thấy Tây Môn Lãnh Liệt ở một bên cũng nhắm mắt dưỡng thân, mở miệng nói:
”
Nếu ngươi muốn mỗi lần đều ở ngự thư phòng cùng ta diễn trò, vậy đặt cái ghế nằm ở đây đi, như vậy cả hai ta đều sẽ thoải mái chút.”
Trong phút chốc khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lãnh khốc, quỷ dị, nói:
”
Lời của ngươi nhắc nhở ta, không cần, ngày mai ta sẽ ban cho ngươi một
cung điện, thời gian sau này còn rất dài, ở mãi trong ngự thư phòng ngủ
người khác sẽ không nghi ngờ sao?”
” Được.” Nguyễn Nhược Khê không chút do dự đồng ý, nàng không muốn phải chịu đựng cuộc
sống khổ sở, có thể có được cuộc sống an nhàn, vì sao nàng muốn cự tuyệt chứ?
” Vương, nô tài đến hầu hạ người vào triều.” Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng của Tiểu Lí Tử.
” Được, đi vào đi.” Tây Môn Lãnh Liệt phân phó nói.
” Nô tài tham kiến vương.” Phía sau Tiểu Lí Tử có cung nữ đi theo mang triều phục, chậu rửa mặt.
Vừa để cung nữ hầu hạ mình, vừa phân phó nói:
” Tiểu Lí Tử, ngươi mang nàng trở về trước.”
” Vâng, vương.” Tiểu Lí Tử đáp, mới hướng Nguyễn Nhược Khê làm động tác mời nói:
” Cô nương, đi thôi.”
” Được.” Nguyễn Nhược Khê gật đầu, đi theo hắn ra khỏi ngự thư phòng.
Vừa đến Huyết viên, liền thấy Tiểu Ngọc lo lắng chờ ở cửa, thấy nàng trở về, vội vàng đi tới đón, vẻ mặt vui mừng nói:
” Cô nương, người đã trở lại.”
” Cô nương, vậy nô tài cáo lui trước.” Tiểu Lí Tử nói.
” Cám ơn ngươi, Lí công công.” Tiểu Ngọc rất thông minh thay nàng nói lời cảm tạ.
Nguyễn Nhược Khê trở về phòng gục xuống, một đêm không ngủ, mệt mỏi quá.
Ai ngờ Tiểu Ngọc lại đột nhiên quỳ xuống vui vẻ nói:
” Cô nương, chúc mừng.”
” Đứng lên đi, Tiểu Ngọc, ta thấy mệt, muốn ngủ một chút.” Nguyễn Nhược Khê thản nhiên phân phó nói, nàng ta sao biết sự thật bên trong chứ.
” Vâng, vậy cô nương, người nghỉ ngơi đi, có gì phân phó thì gọi nô tì.” Tiểu Ngọc đứng dậy giúp nàng đắp chăn rồi mới xoay người đi ra ngoài.
Nguyễn Nhược Khê nhanh chóng tiến vào giấc ngủ, trong lúc mơ mơ màng màng lại bị Tiểu Ngọc đánh thức, chợt nghe nàng nói:
” Cô nương, mau tỉnh lại, thánh chỉ đến.”
Qùy trên mặt đất với Tiểu Ngọc, nghe Tiểu Lí Tử công công kia tuyên đọc thánh chỉ.
”
Thuận thiên thừa vận, Vương chiếu viết, Vũ Khuynh Thành tài đức vẹn
toàn, rất hợp ý vương, ngay hôm nay, sắc phong mỹ nhân, chuyển vào Tử
uyển, khâm khử.”
” Tạ thánh ân của vương.” Nguyễn Nhược Khê tiếp nhận thánh chỉ trong tay công công nói.
” Nô tài tham kiến Vũ mỹ nhân.” Tiểu Lí Tử công công lúc này mới cúi chào nói.
” Công công khách khí, xin đứng dậy đi, về sau còn nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn.” Nguyễn Nhược Khê vô cùng khách khí lấy tay nâng hắn dậy, nàng biết từ nay về
sau, nàng sẽ bị cuốn vào tranh đấu chốn hậu cung, thêm một