Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212453

Bình chọn: 8.5.00/10/1245 lượt.

i Tô mỗ không vì cái gì khác mà chính vì thân phận này.”

Hạ Đông nhíu mày, ánh mắt nhìn Mai Trường Tô với vẻ không hiểu. “Giang Tả minh tuy là bang phái lớn nhất thiên hạ, cũng có chút sức mạnh nhưng nói một câu không sợ tiên sinh tức giận, đó chẳng qua cũng chỉ là một bang phái giang hồ. Quận chúa là người cao quý, chỉ huy trăm ngàn thiết kỵ, thân phận này của tiên sinh có thể làm nàng chấn động bao nhiêu?”

“Quận chúa đâu có chấn động gì chứ?” Mai Trường Tô bật cười, nói. “Ta cũng không dám vọng tưởng như vậy. Có điều ta nói quận chúa đặc biệt trọng đãi ta là bởi vì thân phận tông chủ Giang Tả minh của ta, lời này lại không sai.”

Hạ Đông cau mày, nói: “Trên đời không phải toàn người thông minh như tiên sinh, tiên sinh có thể nói rõ ràng một chút không?”

Mai Trường Tô chậm rãi ngồi thẳng dậy, lấy mấy cái bánh trong tay áo ra bỏ vào chiếc đỉnh bên cạnh cho nóng, lại bỏ chiếc lò ủ ấm trong lòng ra, mở nắp lò, dùng kẹp gắp than gắp mấy viên than hồng thay vào, đậy nắp, lại ôm vào lòng, đổi một tư thế thoải mái hơn rồi mới cười, nói: “Dù sắc trời âm u nhưng ôm lò ủ, ngửi hương thơm, lại có trà xanh trên tay, âu cũng là một chuyện vui. Nếu Hạ đại nhân không có việc quan trọng gì gấp thì có thể ngồi lại đây nghe Tô mỗ kể một câu chuyện.”

Ánh mắt Hạ Đông dừng lại trên gương mặt bình thản của Mai Trường Tô, một lúc lâu sau mới chậm rãi thu lại, nhìn xuống.

Hôm nay trước khi đến phủ Ninh Quốc hầu, nàng ta từng nghĩ vị Tô Triết tiên sinh này là loại người gì, đến lúc thật sự nhìn thấy mới phát hiện chàng còn trầm lặng hơn nhiều so với những lời đồn đại và tưởng tượng.

“Tô tiên sinh đã rỗi rãi thì Hạ Đông đương nhiên phải rửa tai lắng nghe.”

Mai Trường Tô hơi gật đầu, quay mặt đi, chuyển ánh mắt khỏi người ngồi trước mặt, nhìn về phía chân trời u ám ảm đạm, nói: “Chuyện rằng ở một đất nước nọ, có một vị phiên vương tay nắm hùng binh trấn giữ biên cương, luôn được Hoàng đế sủng ái, tín nhiệm.

Có một năm, vị phiên vương này mang con gái vào kinh, tiểu quận chúa được để lại trong cung, quen biết rất nhiều con cháu hoàng thất, trong đó có một người là con trai độc nhất của đại nguyên soái trong triều, lớn hơn nàng hai tuổi, rất hoạt bát, nghịch ngợm, thích đùa thích chơi, hai người thường xuyên vui đùa ầm ĩ.

Thái hậu thấy hai người bọn họ vô tư vui vẻ liền làm chủ đính ước chuyện hôn nhân cho bọn họ.

Mặc dù phủ phiên vương và phủ nguyên soái không hề có qua lại mật thiết nhưng dù sao cũng môn đăng hộ đối, hai nhà đều không có gì dị nghị.

Ai ngờ sau khi đính ước một năm, đại nguyên soái bị cuốn vào một vụ án phản nghịch, cha con đều chết.

Mặc dù phiên vương xa tận biên thùy, không liên quan gì đến vụ án này nhưng cũng khó tránh khỏi liên lụy vì ước định hôn nhân của con gái.

Hoàng đế nghi ngờ ông ta, việc điều động binh lính và lương thảo đều không còn thuận lợi như trước. Sau hai năm, sức chiến đấu của binh lính dưới tay phiên vương tất nhiên bị ảnh hưởng. Lúc này nước láng giềng đột nhiên xua quân xâm phạm biên giới, trận đầu phiên vương thất bại, trận thứ hai chết trận, để lại hai đứa con côi, một gái một trai còn nhỏ tuổi, binh tướng không có chủ, tất cả đều đau lòng không biết làm sao.

Lúc đó viện binh chưa tới, tình thế nguy cấp, tiểu quận chúa tròn mười bảy tuổi mặc đồ tang ra trận, thay cha lãnh binh, sau một phen khổ chiến đẫm máu, nàng lại ổn định được thế thủ của quân mình.

Hạ đại nhân, đại nhân nói vị tiểu quận chúa này có phải một nữ nhân xuất chúng đương thời hay không?”

Ánh mắt Hạ Đông sâu thẳm, chỉ khẽ thở dài không nói gì.

Dường như trước mặt lại nhìn thấy thiếu nữ thân mang giáp trắng, sắc mặt kiên nghị đứng trên tường thành khi mình theo viện quân về nam ngày đó.

Dù lớn hơn nàng mười tuổi, dù nhiều năm thấy rõ sự đời trong kiếp Huyền Kính sứ, nhưng sau lần cùng vượt qua cửa ải nguy nan ấy, trong lòng nàng lại chỉ còn hai chữ kính trọng đối với thiếu nữ bất khuất kia.

Nếu không phải trong lòng có mối huyết thù sâu như biển ngăn trở, tình bằng hữu giữa hai nữ nhân hiên ngang là Huyền Kính sứ Hạ Đông và quận chúa Nghê Hoàng chắc chắn sẽ không hề thua kém những nam nhân nghĩa liệt sinh tử tương giao.

Mai Trường Tô chỉ hơi liếc nhìn vẻ mặt Hạ Đông rồi nói tiếp: “Mối nguy trước mắt dù đã giải, nhưng cục diện vẫn chưa ổn định. Quận chúa một trận chiến lập uy danh, tất cả thiết kỵ dưới trướng phiên vương đều cúi đầu. Triều đình không tìm được ai thích hợp hơn nàng, liền để nàng tạm nắm quân chính của phiên trấn.

Sau đó là mười năm lâu dài, bao nhiêu lần phải đối mặt với hiểm cảnh, nàng đều một mình chống đỡ. Mọi người chỉ nhìn thấy uy thế hiển hách thống lĩnh hùng binh của nàng, có ai biết rõ những gian khổ và áp lực trong lòng nàng?

Thậm chí rất nhiều người không biết, hai năm trước, nàng còn gặp phải một cục diện nguy cấp gần như không thể cứu vãn.”

Nghe đến đây, Hạ Đông không khỏi lộ vẻ kinh sợ. “Có chuyện này sao? Tại sao không thấy báo lên triều đình?”

Mai Trường Tô dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng ta hãy an tâm, vẫn nói chậm rãi: “Binh lính của quận chúa giỏi dã chiến, giỏi công thủ,


Polaroid