Vài bác sĩ, y tá, vội vàng đẩy giường bệnh vào phòng cấp cứu. Giang Chấn đi theo bên cạnh, xoay người lau lệ trên mặt nàng.
‘Xuỵt, đừng khóc, anh đi cùng em, đừng sợ.’
‘Không cần, anh đừng theo em, mau để bác sĩ xem vết thương cho anh ……’ nàng khóc, bụng đau, tâm còn đau hơn.
‘Anh không sao.’ hắn nắm chặt tay nàng, kiên trì không đi.
Trong phòng cấp cứu, y tá truyền nước, lau sạch máu, khử trùng,
trong hỗn loạn, bác sĩ muốn Giang Chấn rời khỏi cô vợ mang thai đi cầm máu, nhưng hắn lại kiên trì không rời đi, cứ chờ một bên nắm
tay nàng.
Thật vất vả, cho đến khi bác sĩ phải cam đoan với hắn, đứa nhỏ
được an toàn, tình huống của nàng đã ổn định, Giang Chấn mới thở dài nhẹ nhõm, cả người trầm tĩnh lại.
Vài giây sau, trước mắt hắn đột nhiên tối sầm, thân hình cao lớn suy sụp rồi ngã xuống.
May mà bác sĩ bên cạnh đúng lúc đỡ được hắn, không để cho hắn bị ngã.
‘A Chấn? A Chấn!’ Tĩnh Vân gấp đến độ phát khóc, gọi to tên hắn.
‘Anh không sao……’ hắn mở mắt ra, lắc lắc đầu, vì mất một lượng máu lớn nên toàn thân vô lực.
Nhìn nàng mặt đầy nước, hắn muốn nâng tay lên, lau lệ đi, nhưng hai tay đã quá mệt mỏi không có sức để nâng lên.
Hắn chỉ có thể mở miệng, dùng giọng suy yếu nói.
‘Anh yêu em.’
‘ Em cũng…… Em cũng yêu anh……’ nàng khóc nói.
Đợi lại chờ, phán lại phán, cuối cùng nàng cũng chờ được nghe từ miệng hắn, nghe được ước mơ tha thiết của nàng, nhưng lại vạn vạn lần không nghĩ tới, nó lại xảy ra trong tình huống này, chính
miệng hắn nói yêu nàng.
‘ Đừng ly hôn với anh ……’ hắn dùng chút ít sức lực cuối cùng, nói ra câu này.
‘ Vâng! Em không ly hôn …… A Chấn…… A Chấn!’
Hắn hôn mê.
‘Anh ta bị mất máu quá nhiều rồi, đẩy anh ta vào phòng phẫu thuật, truyền máu ngay.’
Bác sĩ hạ lệnh, phải dùng sức thật mạnh mới gỡ của tay hắn ra khỏi nàng, để hắn nằm lên một cái giường khác.
Không mất đến một lúc, Giang Chấn đang hôn mê bất tỉnh đã được đẩy vào phòng. Còn Tĩnh Vân vào phòng bệnh khác.
Nàng lo lắng tới mức không thể hô hấp, nằm ở trên giường đợi rất
lâu rất lâu, không ngừng khẩn cầu trời xanh, phù hộ cho Giang Chấn có
thể bình an vô sự.
Nàng không hề hoài nghi, không hề tự huyễn hoặc. Hắn ngay cả mệnh cũng có thể không cần, cho dù người đầy máu vẫn ôm nàng xuống núi,
nàng đã tự cảm giác được tâm ý của hắn.
Giang Chấn yêu nàng.
Cho dù trước khi hôn mê, hắn không nói ra những lời này, nhưng nàng vẫn có thể hiểu được tình ý của hắn.
Người của Hướng gia lục tục tới, Thành Đại Nghiệp và Trần Chí
Minh cũng vào phòng bệnh, hỏi thăm việc đã trải qua. Nàng kể hết
lại, rồi tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục chờ đợi.
Hai tiếng sau, bác sĩ mới quay lại, báo cho nàng tình trạng của Giang Chấn.
‘Thắt lưng Giang tiên sinh có một vết thương bị rách, trên
người cũng có nhiều vết thương, nên bị mất máu quá nhiều. Nhưng mà ca phẫu thuật rất tốt, cô có thể yên tâm.’ Bác sĩ nói thật cẩn
thận. ‘Còn nữa, hai tay của anh ta ôm cô lâu quá nên cơ bắp co rút
căng cứng, tôi đã thả lòng cơ cho anh ta và tiêm thuốc giảm đau
rồi.’
Hòn đá lớn nặng trịch trong lòng giờ mới được gỡ bỏ. Tĩnh
Vân nhẹ nhàng thở ra, lại nhịn không được hỏi: ‘Tôi có thể gặp anh ấy
không?’
‘Đừng lo lắng. Đại Nghiệp sợ anh ta tỉnh lại nhìn không thấy cô sẽ làm loạn trong bệnh viện, nên đề nghị chúng tôi an bài cô trong
phòng bệnh. Một lát nữa, sẽ có người đẩy anh ta vào.’
‘Vâng, cám ơn.’Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tĩnh Vân hơi hơi đỏ, e lệ mở miệng nói lời cảm tạ.
‘Đừng khách khí.’ Bác sĩ cười cười. ‘Cô hãy nghỉ ngơi tốt đi, có việc gì thì gọi cho y tá.’
‘Vâng.’ nàng gật gật đầu.
Bác si nói rồi đi ra ngoài, không lâu sau, y tá đẩy Giang Chấn vào phòng bệnh.
Hắn nằm ở trên giường bệnh, vẫn hôn mê bất tỉnh, sắc mặt vẫn tái
nhợt như cũ. Nàng không thể ngồi dậy, rất muốn sờ thử hắn, xem hắn
có bình yên vô sự không, có bỏ nàng mà đi không……
‘Cô y tá ơi!.’ nàng cố lấy dũng khí, nhỏ giọng mở miệng. ‘Nếu cô
không phiền, có thể giúp giường tôi dịch sang đó một chút
không?.’
‘Tất nhiên là được rồi.’
Nhìn thấy trường hợp kinh tâm động phách bên trong phòng cấp cứu, tất cả mọi người ai cũng biết, cảm tình của đôi vợ chồng này sâu
nặng biết bao nhiêu.
Y tá đặc biệt dàn xếp, chẳng những đem giường bệnh của nàng lại
gần, thậm chí còn để hai người trên cùng một giường bệnh.
‘Cám ơn cô.’ nàng đỏ bừng mặt, liên tục nói lời cảm tạ.
‘Không cần khách khí, hai người nghỉ ngơi đi!’ y tá cười nói, chốc lát đã ra ngoài.
Phòng bệnh lại trở về yên tĩnh, ánh chiều tà buông xuống, xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng bệnh. Nàng tựa vào bên người hắn
nín thở, mới nghe thấy hơi thở của hắn.
Nước mắt lại tràn lên hốc mắt, nàng sụt sịt, vươn bàn tay nhỏ
bé nắm chặt lấy bàn tay to của hắn rồi tựa vào bên tai hắn nh