Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Kiếm Thần Truyền Thuyết

Kiếm Thần Truyền Thuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322875

Bình chọn: 8.5.00/10/287 lượt.

n thấy nàng khóc.

Nước mắt trong suốt, phảng phất như dòng suối trong vắt.

“Ta. . . . . .” Quý Tranh ngập ngừng .

“Thật mặn.” Lãnh Mạc vươn đầu lưỡi, khẽ liếm lấy nước mắt trên ngón tay.

Mặt nàng đỏ lên “Nước mắt đương nhiên là mặn rồi, ngươi chẳng lẽ chưa bao giờ khóc?” Nàng khịt khịt cái mũi nói.

“Khóc?” Vẻ mặt của hắn tựa tiếu phi tiếu “Ta đương nhiên không bao giờ khóc, khóc…chính là nước mắt rơi ra sao?”

A? Nàng ngẩn ra, “Ngươi, ngươi chưa từng khóc?”

“Chưa bao giờ.” Hắn chậm rãi lắc lắc đầu.

“Làm sao có thể, cho dù là người kiên cường , cũng sẽ. . . . . .”

“Quên rồi sao?” ngón tay của Lãnh Mạc điểm trúng đôi môi Quý Tranh “Ta không phải người, mà là thần, là Kiếm Thần, biệt danh —— Vị thần không có nước mắt.”

Không có nước mắt? Nàng không có mở miệng, chính là ngơ ngác nhìn hắn.

“Vị thần không có nước mắt, cũng chính là vị thần cả đời cũng sẽ không có nước mắt, cho nên cho dù ta có khổ sở như thế nào, cũng sẽ không rơi lệ.” Bởi vì nếu là chảy nước mắt, đó chính là tự mình tìm đến cái chết.

Đây là thần sao? Kiếm Thần, một vị thần cả đời cũng sẽ không có nước mắt. Quý Tranh tâm tình phức tạp nghĩ. Trước kia, sự hiểu biết của nàng đối với hắn, thường thường chính là từ những lời nói theo trong miệng của các lão nhân, hoặc là từ trên một cuốn sách lịch sử mà biết được.

Kiếm Thần, chính là một vị thần chỉ nghĩ đến giết chóc, hắn tàn nhẫn, hắn khát máu, hắn giết người không vì một lý do gì. Càng sâu tới, hắn là ác thần, là kẻ địch lớn nhất của nhân loại.

Nhưng là vì sao, nàng lại cảm thấy hắn thật sự rất bi ai, bởi vì làm một người ngay cả khóc cũng không biết….thực là cỡ nào cô độc.

“Năm đó, ngươi đột nhiên ở trong chiến tranh biến mất, là bởi vì ngươi bị phong ấn sao?” Quý Tranh hỏi.

“Đúng vậy.” Nếu trí nhớ của hắn không có sai lầm thì đúng là như vậy.

“Như vậy ——” tay nàng khẽ run lên “Ngươi sẽ phát động cuộc chiến tranh lần hai sao?” Nếu đúng như thế…, như vậy nàng chính là tội nhân, bởi vì là nàng tự tay giải khai phong ấn cho hắn.

Hắn giơ tay lên, khẽ vuốt nhẹ gò má ủ rũ của nàng. Trong lòng cảm thấy thật kỳ quái, hắn thế nhưng lại sẽ đối với nàng nói nhiều như thế. Chính là, ở cạnh nàng, có hơi thở của nàng tồn tại, hắn tựa hồ liền sẽ không suy nghĩ miên man nữa, sẽ không nôn nóng bất an.

Nàng —— kỳ dị dường như vuốt lên sự táo bạo của hắn .

“Không biết, có lẽ sẽ, có lẽ không.” Đối với việc này sẽ phụ thuộc vào tâm tình của hắn mà định ra.

“Như vậy nói đúng là sẽ có khả năng lớn đúng không ?”

“Ngươi đã nói quá nhiều.” Hắn nâng cằm của nàng lên.

“Nhưng là. . . . . .”

Lời còn lại chưa nói hết, bởi vì môi của hắn đã dán tại trên đôi môi của nàng.

Thánh khiết hôn, đôi môi cùng đôi môi trong lúc đó, truyền lại cho nhau độ ấm.

Hắn đang làm gì? Hôn nàng sao? Quý Tranh trừng lớn hai tròng mắt, không dám tin việc đang diễn ra trước mắt.

Này, này, điều này sao có thể. Hắn làm sao có thể sẽ hôn nàng? Là đang nằm mơ sao? Là nàng vẫn còn ở trong mộng chưa có tỉnh sao? Nhưng là, nếu là nằm mơ …, vì sao cảm giác hiện tại lại chân thực rõ ràng như vậy.

Hắn hôn nàng, nhắm mắt hôn, lông mi thật dài, che lại đôi ánh mắt màu trong suốt. Mà nàng, vẫn còn đang mở to ánh mắt, nhìn khuôn mặt phóng đại của hắn ở trong mắt của mình.

Rốt cục, sau một lát, có lẽ chính là trong nháy mắt ngắn ngủn, môi của hắn ly khai môi của nàng. (NN: hôn ít quá *đập bàn cái rầm* kiện tác giả không tả kĩ cho bà con :”>)

Mười ngón tay thon dài, vẫn là chặt chẽ ôm lấy gương mặt của nàng.

Quý Tranh thở nhẹ ra một hơi, vẻ mặt đỏ hồng. Tâm tình không biết là vui sướng, là thẹn thùng, hay là sợ hãi. Nàng bây giờ, là nên khóc, hay là nên chất vấn hắn vì sao phải hôn nàng?

Môi mấp máy, nàng lại cái gì đều nói không ra miệng.

Lãnh Mạc mở hai tròng mắt, mâu quang bên trong hiện lên một tia thần sắc khác thường. Hắn hôn nàng, hôn một nữ tử nhân loại bình thường không có gì nổi bật. Hơn nữa hôn đến như vậy tự nhiên. Giống như nàng trời sinh ra để thuộc về hắn.

“Ngươi nói thật sự nhiều lắm.” Mấp máy môi, tầm mắt của hắn như trước không có dời khỏi gương mặt của nàng.

Đúng vậy, hắn muốn nàng, muốn nữ tử nhân loại tên là Qúy Tranh này.

Kiếm Thần, vị thần là kẻ thù lớn nhất của cả nhân loại, vị thần dậm chân một cái là có thể khiến cho mặt đất của Á Khắc Cát Cư chấn động, cư nhiên lại hôn nàng.

Chuyện này thật khó có thể tin được, lại thật sự đã xảy ra.

Chớ nói người khác không tin, ngay cả bản thân Quý Tranh cũng rất khó tin tưởng.

*****************

Uống xong bát dược mà Thủy Mị bưng lên, Quý Tranh nhìn cảnh trí ngoài cửa sổ, đến nơi đây đã nhiều ngày như vậy, chưa bao giờ từng đặt chân ra bên ngoài, nói không buồn là gạt người .

“Thủy Mị cô nương, ta còn phải ở trong này bao lâu?” Nàng hỏi. Là lãnh Mạc đem nàng mang ra cung điện, đồng thời cũng quyết định vận mệnh của nàng. Chính là. . . . . . Thật sự không cách nào nữa trở lại hoàng cung của nước Mộc Chân sao?

Vốn chỉ cần đến năm hai mươi lăm tuổi, nàng là có thể xuất cung lập gia đình, là có thể một lần nữa cùng cha mẹ đoàn tụ, hết thảy sẽ không giống với cuộc sống