XtGem Forum catalog
Kiếm Thần Truyền Thuyết

Kiếm Thần Truyền Thuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322673

Bình chọn: 9.00/10/267 lượt.

ói của thiếu nữ, thiếu niên cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng, ngân phát thật dài xẹt qua môi nàng, mũi của nàng.

“Như vậy ngươi muốn bảo vệ một cái gì đó sao?” hắn hỏi

“Ta?” thiếu nữ hít một hơi thật sâu “Quốc gia của ta cần ta bảo vệ!” nàng là công chúa, tự nhiên nên làm nghĩa vụ của một công chúa đối với quốc gia.

Thiếu niên khinh, lẩm bẩm “Một khi đã như vậy, ngươi muốn trở thành người bảo vệ ta có đúng không?” như là câu hỏi nhưng cũng là đang tự nói. Môi, đã rơi vào cái cổ trắng như tuyết của thiếu nữ. Thanh âm của hắn không ngừng mà vờn quanh tai của thiếu nữ.

Lại nằm mơ ban ngày nữa rồi! Lại làm chuyện kỳ quái! (PN: ta chắc rằng đoạn này là kể về lúc Lãnh Mạc gặp nữ hoàng Á Sa Minh a ;) )

***

Đi theo phía sau Lãnh Mạc, nên Quý Tranh không đánh giá được đối phương. Thật là càng nhìn càng giống, thân ảnh của hắn, tiếng nói của hắn, còn có một đầu tóc dài màu bạc kia thật giống như nam nhân đã gặp trong mơ.

Nhưng là_________ không có lý do gì nàng lại nằm mơ thấy hắn a. Nàng không phải rất sợ hắn hay sao?

Ra khỏi rừng rậm, liền đi thẳng tới một lữ điếm.

“Hai vị khách nhân muốn ở lại trọ hay là chỉ ăn cơm?” đi vào một lữ điếm có chút cũ kỹ, chưởng quầy vẻ mặt tươi cười tiến lên hỏi.

Một nam một nữ trước mặt nhìn qua thì là chủ tớ, mà nam nhân một thân y phục màu tím, nhìn qua nhìn lại khí quý bức người. Ở cái trấn này, từ nam chí bắc có rất nhiều thương nhân lui tới, bất quá nam tử xinh đẹp, khí phách giống như vầy hắn là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Đương nhiên là ăn cơm” Đứng một bên Quý Tranh đã sớm đói dẹp bụng rồi vội reo lên, sau đó mới phát hiện chính mình đã vượt quá thân phận. Tiểu tâm lập tức dực dực đánh giá Lãnh Mạc đang đứng ở một bên không nói lời nào, mặt cầu xin nói “Chủ tử, chúng ta không bằng……………ách, cứ ăn cơm trước đi a…………..”

Lúc ở trong rừng, thật sự không có lấy một bữa ăn ngon, như thế nào bây giờ không hảo hảo ăn một bữa ngon lắp đầy bụng.

Lãnh Mạc miễn cưỡng cúi đầu nhìn Quý Tranh một cái “Ngươi nghĩ như vậy ăn cơm sao?”

“Ta thật sự rất đói” nàng nói xong, liếm liếm môi hơi khô. Nàng không phải là thiên kim tiểu thư gì, ăn uống kham khổ không phải chưa từng có. Nhưng là cảnh màn trời chiếu đất đây là lần đầu tiên trải qua.

“Vậy được rồi!” hắn gật đầu đáp ứng, đối với chưởng quầy nhàn nhạt nói “Tùy tiện dọn lên một ít đồ ăn đi” ở địa phương này rất khó tìm được thức ăn ngon.

“Dạ công tử” chưởng quầy vui vẻ, rạo rực gật đầu, đối với tiểu nhị phân phó nói “Nhanh chút, đi xuống phòng bếp bảo đầu bếp làm vài món ngon mang lên” Phân phó xong, chưởng quầy quay sang Lãnh Mạc hỏi “Vị công tử này, ăn xong có dừng chân nghỉ tại lữ điếm không?” nhìn bộ dạng của đối phương hẳn là ra tay phóng khoáng lắm, thật hiếm lắm mới có khách lớn tới đây, tự nhiên cũng chiêu đãi thật tốt.

“Ân” Lãnh Mạc lười đáp.

“Ta đây lập tức cho người chuẩn bị hai căn phòng” chưởng quầy vội vàng nói, tính xoay người gọi tiểu nhị, lại bị một đạo thanh âm thanh nhã kêu lại.

“Không, không phải hai căn phòng. Mà là chỉ cần một căn phòng là được” Lãnh Mạc khoát tay áo nói.

A? Quý Tranh đứng một bên thoáng chốc sửng sốt “Chỉ một căn phòng?”

A! không phải đâu.

Màn đêm dần dần dày hơn, trăng đã nhô lên cao.

“Chủ tử, kỳ thật người có thể cho ta một căn phòng khác” Quý Tranh đối với Lãnh Mạc đang ngồi đối diện cầm lụa trắng lau trường kiếm nói. Pháp thuật của hắn thật lợi hại, nay lại có thể đổi ra một đống tiền bạc quả thật không đơn giản.

“Ngươi muốn cùng ta tách ra ở riêng?” mày kiếm một đường sắc bén, hắn giương mắt nhìn nàng.

“A! Làm sao có thể?” Quý Tranh miễn cưỡng gạt ra tiếng cười, “Ta chỉ sợ ở cùng chủ tử một phòng, hội sẽ làm ồn phiền đến chủ tử nghỉ ngơi” Mới là lạ! Trừ bỏ phụ thân nàng ra thì căn bản nàng chưa từng ở cùng phòng với nam nhân nào khác nên chưa có kinh nghiệm a. Tuy rằng nàng chỉ là một tiểu cung nữ hầu hạ trong cung nhưng dù sao cũng là một thân trong sạch. Lúc còn trong rừng rậm là do không còn sự lựa chọn nào khác, nay nếu đã vào được thị trấn này tự nhiên bận tâm vẫn là tốt hơn.

Chẳng qua_________ chủ tử của nàng tựa hồ hoàn toàn không nghĩ như vậy!

“Ta không ngại!” Lãnh Mạc thản nhiên nói, lại cúi đầu lau chùi kiếm trong tay. Kiếm quang lạnh lẽo, ánh sáng lóe ra phóng vào khoảng không gian u ám trong phòng.

“Phải” Quý Tranh quắt quắt miệng nói xụi lơ, ai bảo hắn là chủ tử của nàng cơ chứ, nàng chỉ có thể nghe lệnh của hắn phân phó không được làm trái. Ngồi trên ghế cách cái bàn vuông không xa, nàng cẩn thận đánh giá căn phòng có chút đơn sơ.

Trong thị trấn thì lữ điếm được coi là tốt nhất rồi, nhưng là so với sự phồn hoa của hoàng cung nơi này quả thật rất đơn sơ. Ba mặt vách tường, một mặt cửa sổ, trong phòng chỉ có vỏn vẹn vài vật dụng đơn sơ như một cái giường trúc, bàn vuông, mấy cái ghế dựa cũ kỹ ngoài ra thì không còn gì nữa.

Dân gian cùng hoàng cung sự chênh lệch quả thực rất lớn. Không biết tương lai sau khi điện hạ Cung Thực lên ngôi rồi sẽ như thế nào, đời sống nhân dân có được cải thiện hay không? Nhưng mà lúc này mắt của nàng lại không tự