g thấy được chút lo lắng nào, hắn
cứ như vậy, không thay đổi sắc diện, cứ ôn nhuận cười nhẹ, nụ cười tà mị khiến người ta bị mê hoặc, nhưng chỉ là nhìn thấu suốt vào đôi mắt của
hắn, ta lại không tìm được chút tiếu ý nào.
Ta không nói gì, lẳng lặng quay đầu nhìn mặt hồ, tùy tay cầm cành
liễu trong tay ném xuống mặt hồ, trên mặt hồ bình đạm bỗng nổi lên gợn
sóng, một vòng rồi lại một vòng, các vòng tròn một lúc một to hơn rồi
tĩnh lặng.
Hắn bước thêm vài bước, tiến đến trước mặt ta, sóng vai cùng ta đứng
bên bờ, nhìn theo tơ liễu phất phơ phía trời xa, tựa tuyết trắng nơi
thiên đường đáp xuống nhân gian, nhẹ đáp xuống mặt hồ, gợn nhẹ. Nhìn ảnh phản chiếu của chúng ta trong nước, trông đúng là có nét hài hòa xứng
đôi, ta không khỏi cười thành tiếng.
“Ngươi còn có tâm tình để cười !” – Trong khẩu khí của hắn tựa hồ có
chút bất đắc dĩ : “Dù là một trăm năm trước hay một trăm năm sau nữa,
ngươi vẫn mang cái bộ dáng đó, quả thật chẳng có khác biệt lớn nào, vẫn
là một bộ dáng thiên chân thơ ngây”.
Ta ngẩn ra, lập tức cười to, quay sang nhìn hắn, vừa cười vừa từng
bước lùi về phía sau, ôn nhiên nhìn chằm chằm hắn tựa như ngày trước,
trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng : “Vì sao ta phải tiến cung tuyển phi,
chẳng lẽ ngươi muốn ta bước lên địa vị thái tử phi ?”. Ta thực sự u mê
rồi, chính là hắn đã khiến ta u mê, không thể nhìn thấy, không thể nghe
thấy điều gì nữa.
Nhưng hắn lại không nói gì, ánh mắt vô định lại trải dài, hướng nhìn
về nơi xa xăm, nhìn về phương xa, phía chân trời mờ mịt, gương mặt
thoáng nét đăm chiêu.
“Nạp Lan Kì Hữu!” – Ta nhịn không được, hướng hắn rống lên một tiếng, ta ghét nhất là bị người khác khống chế, nhất là bị hắn khống chế.
“Đợi đến lúc thời cơ chín mùi, ngươi sẽ hiểu được dụng ý của ta,
trong mười ngày này, ngươi tuyệt đối không được hành động thiếu suy
nghĩ”. Hắn ý cười càng sâu, vươn tay khẽ vuốt những sợi tóc mai của ta
bị gió thổi loạn trên trán.
Thân thể ta cứng đờ, cảm giác sợ sệt chế ngự bản thân trong nửa khắc, sau khi lấy lại tinh thần, liền thoái lui vài bước. Đối với ta, hành
động này của hắn là kinh dị, nhưng điều khiến ta càng kinh ngạc chính là ánh mắt của hắn, ánh mắt đang nhìn ta, ánh mắt tà ác như đang nhìn một
con mồi, kèm theo cả một nụ cười nham hiểm. Không thể phủ nhận rằng, ta
sợ hắn, rất sợ hắn. Bởi vì hắn đã giúp ta biết được một nam tử khi có
mưu đồ âm hiểm lại có thể như thế mà che giấu rất tài tình, càng khiến
cho người ta sợ hãi là chính là trí tuệ của hắn, ta tự thấy trí tuệ mình cũng không thể so sánh, hắn chưa đầy hai mươi tuổi lại có thể đem hết
thảy mọi thứ nắm chặt trong lòng bàn tay, người như hắn nếu lên ngôi
hoàng đế nhất định sẽ khiến Kỳ quốc ngày càng hưng thịnh, mở ra một điên phong thời đại, ta tin tưởng là vậy.
“Ta phải đi rồi” – Ta hốt hoảng nói một câu, liền nhanh chóng rời đi.
Nạp Lan Kì Hữu, cũng do hoàng hậu sinh ra, ở trước mặt chư vị hoàng
tử hắn luôn nhất nhất trầm mặc ít nói, không cùng ai kết thâm giao.
Trong cung, mọi người đều nói hắn không quan tâm triều chính, nhưng chỉ
có ta biết, hết thảy biểu hiện đó đều là giả dối. Đối với triều chính,
Nạp Lan Kì Hữu luôn có sự quan tâm đặc biệt.
Khi ta trở về Lan Lâm Uyển, Vân Châu lén lút đem ta kéo vào phòng,
nhỏ giọng hỏi ta đã đi đâu, hai cái canh giờ trước hoàng hậu nương nương có phái người tuyên triệu ta cùng Tô Diêu đến Thái Tử điện.
Lập tức tim ta run lên, nhất định là thái tử đã đem việc đêm qua kể
lại cho hoàng hậu nương nương, nên người mới muốn triệu kiến ta.
“Cô nương, ta tìm khắp chung quanh nhưng vẫn không tìm ra người, cho
nên tự ý làm chủ, phái người bẩm báo hoàng hậu nương nương, nói người
thân thể không khỏe cho nên không thể đến”. Vân Châu nhẹ giọng nói, nàng chỉ sợ ta sẽ tức giận.
“Ngươi làm tốt lắm”. Ta thực sự cảm tạ nàng đã thay ta giải vây. Lần
này không đi gặp hoàng hậu nương nương coi như là tránh thoát một kiếp,
nhưng ta thực sự hiểu được, lấy địa vị hoàng hậu mà xử sự, lần này nàng
triệu kiến ta nhất định là có thâm ý rất cao, một hoàng hậu quyền khuynh hướng dã sẽ không vì một việc bình thường mà phải lo lắng đến.
Lại có lẽ … người nàng cần gặp lần này căn bản không phải ta.
Bên ngoài một tràng thanh âm ồn ào, rất náo nhiệt. Bước ra khỏi cửa
đi ra ngoài, nhìn người vừa được thái hậu triệu kiến vào Thái Tử điện –
Tô Diêu, nàng bị năm cô nương khác vây quanh. Các nàng tò mò hỏi hoàng
hậu triệu kiến nàng là vì việc gì, Tô Diêu cũng không nói rõ ràng, chỉ
tùy tiện qua loa vài câu.
Duy chỉ có Đỗ Hoàn cũng giống như ta, không bước ra, chỉ đứng ngay
cửa phòng mà nhìn đám ồn ã trước mặt, ánh mắt Đỗ Hoàn giống như sắp tóe
lửa đến nơi, nàng khinh mạn dựa vào cánh cửa gỗ, dùng thanh âm lớn đến
mức tất cả mọi người đều có thể nghe thấy : “Chỉ là được hoàng hậu nương nương triệu kiến một lần thôi, không cần phải đắc ý như thế”.
Nhất thời, lặng ngắt như tờ, mọi ánh mắt cấp tốc ngưng tụ lên gương
mặt cao ngạo của Đỗ Hoàn, bàn tay mềm mại của nàng vừa nhấc, liền thẳng
tắp chỉ về hướng ta : “Phan cô nương thật đáng ti
