XtGem Forum catalog
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325030

Bình chọn: 7.5.00/10/503 lượt.

ỹ, lão tử ở Canada, Canada!"

Cô hơi kinh ngạc. "Không phải anh nói anh đi Mỹ sao?" "đi em gái em a (???)! Hai ngày đầu anh ở Mỹ, ngày thứ ba sẽ đến Canada. Lời nói của anh em coi là gió để bên tai a!"

Nữ nhân này chính là muốn anh tức giận mà. "Anh bảo trọng." Phó Tự Nhạc nói xong liền ngắt điện thoại, cô lại đến Hạ gia một lần nữa, lôi kéo Phó Tự Hỉ nói chuyện.

" Chị, chị biết Chu Phi Lương không?" " Hình như có nghe qua rồi." Phó Tự Hỉ ngẩn ngơ." Anh ta là ai nhỉ?" "

Chính là người đứng bên cạnh Hạ Khuynh vào ngày chị kết hôn ấy. Phó Tự Nhạc nghĩ ngợi một hồi." Ừ ừ! Chị biết, anh ta mua hoa của chị, chị giảm giá cho anh ta. Nhưng anh ta đưa tiền cho chị nói không cần trả lại."

"Chị cảm thấy anh ta như thế nào?" Cái bồn hoa tú cầu kia, Phó Tự Nhạc vẫn đặt ở trong phòng ngủ để chăm sóc.

" Anh ta là bạn tốt của Hạ Khuynh, ân, không phải người xấu. Có điều anh ta rất thích nói chuyện với mẹ cùng bà nội, chị cũng không hiểu sao lại luôn nói." " Chị có cảm thấy anh ta đẹp mắt hay không?"

Phó Tự Hỉ lắc đầu." không đẹp bằng Hạ Khuynh." Phó Tự Nhạc cười, chị của cô là thành thật nhất. Chu Phi Lương quả thật không thể nói là tuấn tú, nhưng tướng mạo anh rất đàn ông, tính cách cũng là loại đó.

" Chị, em nói với chị, em cảm thấy anh ta so với Hạ Khuynh đẹp mắt hơn." Phó Tự Hỉ sửng sốt." Tại sao vậy? Hạ Khuynh đẹp như vậy mà."

" Bởi vì anh ấy là Hạ Khuynh của chị." Phó Tự Hỉ có chút hồ đồ, nhìn Phó Tự Nhạc ngẩn người một trận, đột nhiên thông suốt."

Tự Nhạc cảm thấy anh ta so với Hạ Khuynh đẹp mắt hơn, là bởi vì anh ta là của Tự Nhạc sao?"

" không biết anh ấy có phải của em hay không. Nhưng em chính là cảm thấy anh ấy rất đẹp mắt."

Phó Tự Hỉ lúc này đã rõ ràng, cười híp mắt." Chị biết rồi. Tự Nhạc, em đang yêu sao?"

" không phải, chẳng qua là cảm thấy anh ấy không tệ." Phó Tự Nhạc cũng không biết chính mình có phải là yêu hay không, nhưng so với khi ở cùng Hạ Khuynh, cô cùng Chu Phi Lương có vẻ đã quá mức tình bạn.

" Ân, em yêu thích anh ta, liền sẽ cảm thấy anh ra ưa nhìn. Ân, còn có, sẽ có mùi thơm. Trước đây Hạ Khuynh bắt nạt chị, anh ấy không hề thơm." Phó Tự Nhạc mỉm cười.

"Em chỉ không muốn anh ta bị thương." "Mọi người đều muốn yêu thương, nếu như anh ta tốt với em, em liền yêu thích anh ta, liền phải tin tưởng anh ta. Nếu như anh ta bắt nạt em, chị sẽ bảo Hạ Khuynh đánh lại anh ta."

Phó Tự Hỉ cười ha ha, lại thêm một câu." Hạ Khuynh hiện tại đều nghe lời chị." Phó Tự Nhạc ngả vào lòng Phó Tự Hỉ." Chị, cảm ơn chị."

Chu Phi Lương thực sự quá tức giận. Anh tìm hiểu tin tức nước Mỹ bắn nhau, mới rõ cú điện thoại của Phó Tự Nhạc có ý gì.

sự thực là, tuy anh không có tham gia bắn nhau, nhưng cũng thiếu chút nữa gặp họa. Anh bởi vì gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, cứu một cô gái. Anh không nghĩ cùng cô bé kia có nhiều dính dáng, cứu xong liền định rời đi, ai ngờ lại bị hãm hại đâm một nhát.

cô gái kia là bị mua chuộc , nhát dao này, chỉ liên tưởng thôi cũng biết là rủi ro cao. Chu Phi Lương cũng không kịp xem cái gì " giai đoạn cửa sổ"( giai đoạn sơ nhiễm HIV), trực tiếp đi kiểm tra. Trong lúc kiểm tra, anh liền đình chỉ liên lạc cùng Phó Tự Nhạc.

Nếu như anh thật sự bị nhiễm bệnh, như vậy cô sẽ không vui vẻ thương anh, sự tình sẽ không thể tốt hơn. Kết quả kiểm tra cuối cùng cũng có, Chu Phi Lương thở phảo nhẹ nhõm, may không có nhiễm bệnh. Khoảng thời gian này chuyện của công ty cũng xong xuôi, anh dự định về nước sẽ nói chuyện với Phó Tự Nhạc.

Cũng không biết cô nghe thế nào lại liên tưởng đến cái tin tức bắn nhau, lần đầu tiên chủ động gọi cho anh. Tuy rằng rất khó chịu việc cô tính sai địa điểm, thế nhưng cảm giác được cô lo lắng cũng khá tốt.

Chu Phi Lương vội vàng trở về nước, sau đó liền đến trường học tìm Phó Tự Nhạc. Phó Tự Nhạc nhìn thấy anh thì vẫn là dáng vẻ lạnh như băng. Nhưng anh càng nhìn càng thấy hợp mắt." Anh trông hiện tại em đáng yêu hơn nhiều."

" Anh lại có chuyện gì?" " Anh đã trở về, lại tiếp tục theo đuổi em a." cô nhìn anh một chút." Công ty anh bị phá sản?" " Anh cũng muốn a! Anh mệt muốn chết đây! Còn không bằng đấm bốc thoải mái hơn."

Chu Phi Lương ôm lấy vai cô, bộ dạng nhiệt tình, lôi kéo cô hướng về phía xe mình đi." đi một chút, anh kể cho em sự cố của anh, anh đã nói với em, anh thật sự thiếu chút nữa muốn tuyệt tự."

Phó Tự Nhạc sau khi nghe xong chỉ nhíu mày lại." Anh thật sự không có việc gì chứ." " Phí lời." Chu Phi Lương đập tay lái một cái." Anh đem mọi thứ đều kiểm tra qua! Đợi được xác định thật sự không có việc gì mới trở về."

cô cũng từng nghe qua giải thích về giai đoạn cửa sổ, không dài không ngắn, tâm đã thả lỏng lại bắt đầu lo âu." Hết một tháng lại đi kiểm tra một lần đi." " Được. Nếu như kiểm tra lại có vấn đề, đó chính là vận xui của anh"

Sau đó anh dừng lại." Nếu thật sựu có chuyện, anh chắc chắc sẽ không dựa vào em." Phó Tự Nhạc không lên tiếng, xuyên qua tấm kính nhìn hàng cây phía trước, tay nắm lại, sau đó mở ra."

Chu Phi Lương, Anh nói chuyện của mình rất nhiều rồi, hôm nay em cũng có chuyện muốn nói với anh." Chu Phi Lương lấ