ời đứng cạnh cô đưa tay ra kéo tay cô lại.
Anh không dừng xe lại, đợi khi tốp người đều lên vỉa hè nhường đường anh
mới tăng tốc rời khỏi đó. Tốp người đứng bên đường nhìn theo bóng xe
anh, nhìn từ gương chiếu hậu anh thấy mấy gương mặt lạ lẫm, có nam có
nữ, Đổng Tri Vy đứng giữa tốp người ấy, người nắm tay cô ban nãy giờ vẫn chưa buông ra, sau đó cúi đầu không biết thì thầm gì với cô.
Bóng
người trong gương chiếu hậu nghiêng nghiêng rồi lướt qua, anh nghe thấy
có tiếng động, hình như là tiếng cười, trở nên vô cùng bất ngờ trong
khoang xe yên tĩnh.
Ngay cả bản thân anh cũng sững lại, cảm giác kỳ
lạ ấy vẫn còn phảng phất, không ngờ cô thư ký nhỏ bình thường của anh
lại hấp dẫn đàn ông như vậy.
Tối nay Đổng Tri Vy thực sự có hẹn, cô
hẹn với mấy đồng nghiệp trong công ty. Tới tổng công ty cũng đã hơn nửa
năm, do đột nhiên xuất hiện, lại được Viên Cảnh Thụy tự điều tới nên ban đầu mọi người trong công ty đều rất cảnh giác với cô, đương nhiên còn
có nhiều sự phỏng đoán sau lưng hơn, điều này khiến cô trở nên cô lập ở
nơi này.
Có một quãng thời gian dài, khi Đổng Tri Vy bước vào thang
máy và đi qua khu văn phòng, những tiếng xì xào nho nhỏ đột nhiên im
bặt. Nếu như không đích thân trải qua cảm giác bị cả thế giới nhốt trong một chiếc tủ kính và cách li để quan sát thì thực sự không ai hiểu
được.
Mặc dù Tri Vy biểu hiện rất tự nhiên nhưng quãng thời gian ấy
với cô mà nói thực sự khó khăn. Tính cô vốn thoải mái và rộng lượng, lúc học hành và làm việc đều vui vẻ thân thiện với người khác, không ngờ
tới nơi này lại không hòa nhập được, thêm vào đó lượng công việc phức
tạp khiến áp lực đè nặng lên cơ thể và tinh thần, khiến cô mỗi ngày đều
phải lê bước về nhà.
Đương nhiên Viên Cảnh Thụy không hề để ý tới
điều này, lúc đó anh đang bận rộn vì dự án xây dựng công xưởng ở một lô
đất ở Thượng Hải. Thành Phương bắt đầu phát triển từ việc làm phụ kiện
điều hòa, mặc dù mấy năm gần đây đã được đầu tư đa nguyên hóa nhưng tới
nay vẫn không hề bỏ nghề cũ.
Trọng tâm công ty đã chuyển về Thượng
Hải từ lâu, công xưởng ngày trước được xây ở ngoại ô Chiết Giang đã cũ
kỹ, quá trình vận chuyển hàng hóa cũng xảy ra nhiều vấn đề, do đó từ mấy năm trước Viên Cảnh Thụy đã bắt đầu liên hệ với người của chính quyền ở khu vực này, anh muốn xây dựng một khu công xưởng hoàn toàn mới bên
cạnh tòa nhà tổng công ty. Anh rất coi trọng chuyện này, khi Đổng Tri Vy vừa tới công ty cũng là lúc mảnh đất xây khu công xưởng đang trong giai đoạn xin phê duyệt quan trọng, thậm chí Viên Cảnh Thụy còn không có
thời gian mà để mắt tới cô thư ký mới điều tới, nói gì tới chuyện chú ý
tới các mối quan hệ của cô ở công ty.
Người đầu tiên thể hiện tình
bạn với cô là Mai Lệ ở phòng hành chính. Buổi trưa khi Đổng Tri Vy ngồi
ăn cơm một mình trong nhà ăn, Mai Lệ bưng đĩa cơm tới và ngồi xuống
trước mặt cô, hỏi: “Tôi ngồi đây được chứ?”.
Nhà ăn có không ít
người, nhưng từ trước tới giờ mỗi khi Tri Vy xuống lầu ăn cơm, một chiếc bàn luôn luôn chỉ có một mình cô ngồi. Cô bị mọi người cố ý cô lập,
trước khi Mai Lệ hỏi câu này chưa hề có ai muốn ngồi chung bàn với cô.
Tri Vy lập tức gật đầu rồi nhấc đĩa cơm về gần phía mình một chút. Mai Lệ
là một cô gái có gương mặt to tròn, sáng sủa, vừa ngồi xuống đã tự giới
thiệu: “Tôi là Mai Lệ ở phòng hành chính, còn nhớ chứ?”.
Tri Vy gật đầu, cô thường xuyên tới phòng hành chính nên đều ghi nhớ mỗi gương mặt ở đó.
“Cô là thư ký mới của sếp, cô Đổng”.
“Gọi tôi Tri Vy là được rồi”.
Có vô số ánh mắt trong nhà ăn đang nhìn về phía cô, có người nhìn thẳng,
có người âm thầm, có vài ánh mắt nhìn cô tóe lửa khiến Tri Vy khẽ rùng
mình.
Mai Lệ ghìm giọng nói: “Mặc kệ bọn họ, bọn họ ghen với cô ngày nào cũng được nhìn thấy sếp đấy”.
Đổng Tri Vy bật cười, tiếng cười có vài phần cảm kích.
Sau đó hai người thường xuyên cùng nhau đi ăn cơm, dần dần có thêm một số
người khác cùng tham gia, những ngày tháng ở Thành Phương của Tri Vy dễ
chịu hơn nhiều.
Đổng Tri Vy thích một cuộc sống không bị người khác
chú ý, có một số người thích hưởng thụ cảm giác khi đi trên đường được
mọi người để ý, nhưng cô thì ngược lại. Khi không ai chú ý tới mình, cô
cảm thấy tự do tự tại hơn, giấu mình trong đám đông là một niềm vui nho
nhỏ. Đương nhiên ngoại hình bình thường của cô cũng góp phần giúp ích
rất nhiều, khiến cô dễ dàng che giấu bản thân mình hơn.
Nhưng có
người không nghĩ như thế, ít ra trong mắt Hà Vĩ Văn Đổng Tri Vy là người con gái khiến trái tim cậu rung động, khiến mỗi lần gặp cô cậu đều lắp
ba lắp bắp.
5
Chiếc xe của Viên Cảnh Thụy mất hút trong màn đêm dày đặc đang buông dài trên phố, đám người đứng hai bên đường vẫn xuýt xoa.
“Xe của sếp đẹp thế, vừa cao vừa to, đi từ phía sau tới mà không có tiếng động gì, sợ chết đi được”.
“Ê, các cậu có nhìn thấy mặt sếp không? Ban nãy sếp nhìn tớ đấy, tớ nhìn thấy sếp nhìn tớ”.
“Lại si tình rồi, cô bớt bớt chút đi, sếp làm gì có thời gian mà nhìn cô chứ”.
Đám đông thảo luận rôm rả về chuyện bất ngờ nho nhỏ này, chỉ có Hà Vĩ Văn vẫng đang nói ch
